Chương 70: 70
Khi Chúc Chu và Thời Đường về nước đã là mùng 9 tháng 1 rồi, chân Chúc Chu còn hơi đau, nhưng về cơ bản thì không còn gì đáng ngại, thuốc của Phó Văn Tri dùng rất tốt.
Từ năm 3028 sang năm 3029, Chúc Chu ngồi trên máy bay về nước đã suy nghĩ rất nhiều, nghĩ cả năm ngoái anh đã làm những gì, đã xảy ra chuyện gì, gặp những ai.
Không thể nghi ngờ, đối với Chúc Chu, gặp được Thời Đường là chuyện may mắn nhất của anh trong năm ngoái, anh cũng nhớ kỹ Thời Đường đã giúp mình rất nhiều, tuy Thời Đường là chủ thuê của Chúc Chu, bản thân Chúc Chu lại nghiêng về hai chữ "bạn bè" hơn. Đương nhiên, anh sẽ không ngây thơ cho rằng Thời Đường cứu mình thì hai người sẽ thành bạn, là cá nhân Chúc Chu không muốn chỉ coi Thời Đường là chủ thuê thuần túy, vì sự giúp đỡ của Thời Đường, anh sẽ bỏ ra nhiều hơn, làm nhiều chuyện cho Thời Đường hơn, cũng quan tâm đến Thời Đường hơn, coi như để báo đáp lại sự giúp đỡ của hắn.
Tâm thái này chuyển từ khi bắt đầu chỉ chăm chăm làm tốt phận sự, đến sau này đã mở rộng sang mọi mặt, tỷ như nhìn thấy môi Thời Đường nứt nẻ vì thiếu nước sẽ dặn hắn uống nhiều nước, ăn hoa quả, bổ sung vitamin. Khi làm cơm cũng sẽ dựa vào tình huống cơ thể của Thời Đường để nấu canh cùng món ăn thích hợp cho hắn, thiếu vitamin thì sẽ chuẩn bị salad hoa quả hoặc salad rau củ, nói chung thiếu gì thêm cái đó, lặng lẽ điều dưỡng thân thể cho hắn.
Ngoại trừ quét tước nhà bếp, có lúc chưa tới giờ làm việc anh còn sang dọn dẹp phòng ốc, anh thấy chỗ nào bừa bộn bẩn thỉu sẽ tiện tay dọn, rác trong thùng cũng đổ đi đúng lúc, còn mở cửa sổ thông khí, mua cho nhà Thời Đường mấy chậu cây xanh nhỏ, cũng đều nằm trong sự săn sóc của anh.
Mùa đông rất hanh khô, dù Quan Quan có chăm uống nước thì môi vẫn hơi nẻ, Chúc Chu chuẩn bị son vaseline dưỡng môi cho Quan Quan. Thấy môi Thời Đường có uống nhiều nước ăn nhiều rau vẫn cứ hơi khô, khi mua dưỡng môi cho Quan Quan anh cũng tiện tay mua cho Thời Đường một thỏi. Tối đó khi Thời Đường về ăn cơm, Chúc Chu tùy ý đưa son dưỡng cho Thời Đường, nói: "Thời tiên sinh, thời tiết quá hanh khô, môi cậu và Quan Quan đều hơi nẻ, tôi mua cho Quan Quan một thỏi son dưỡng, hãng này dùng rất tốt, cũng lấy cho cậu một thỏi, cậu dùng chút, sẽ đỡ nẻ hơn rất nhiều."
Quan Quan gật đầu mãnh liệt: "Thơm thơm đó ạ!"
Chúc Chu vội vã giải thích: "Mua cho cậu loại không mùi, Quan Quan dùng loại cho trẻ em nên có hương trái cây." Sợ Thời Đường ghét bỏ son có mùi.
Lớn nhường này rồi mà Thời Đường còn chưa dùng thứ này bao giờ, tuy thỉnh thoảng hắn cũng dùng mấy món mỹ phẩm dưỡng da, mà đều là mấy món thiết yếu thôi, mấy thứ nhỏ nhặt như son môi thế này, hắn chưa từng nghĩ đến chuyện sắm cho mình một cây.
Nhưng hắn không ghét món quà nhỏ mà Chúc Chu mua cho mình.
Đúng vậy, trong mắt Thời Đường, son dưỡng Chúc Chu đưa cho là một món quà.
Thời Đường nhìn thỏi son trong tay Chúc Chu, nhìn nửa ngày mới lấy lại tinh thần, nói một tiếng cảm ơn, sau đó nhận lấy thỏi son, đút vào túi.
Chúc Chu thấy Thời Đường không chê, không hiểu sao trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm, vội nói: "Chỉ là một thỏi son dưỡng thôi, có gì tốt đâu mà cảm ơn. Tôi mới phải cảm ơn Thời tiêng sinh đây, không có cậu tôi đã không được xem nhiều đĩa blu-ray quý báu như vậy rồi, quá hạnh phúc."
Bình luận