Chương 7: 7
Trợ lý Tiểu Lâm của Thời Đường dẫn Diệp Hàng tới, y rõ ràng cảm thấy ánh mắt đang tỏa sáng của sếp chợt lạnh xuống, giống như đang dạo phố giữa ngày hè bỗng bị dội cho một chậu nước lạnh, làm nội tâm Tiểu Lâm hoảng sợ.
Nhưng y nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra sao mình lại làm sếp không vui.
Người đi bên cạnh vừa vào cửa đã chủ động chào hỏi bắt chuyện với sếp, rõ ràng có quen nhau, không phải dẫn sai người đến chứ?
Đầu đầy dấu chấm hỏi, Tiểu Lâm nhanh chóng lui ra, còn tri kỷ đóng cửa lại.
Khi Diệp Hàng nhìn thấy Thời Đường liền không nhịn được mà nở nụ cười, đi tới trước bàn làm việc, lấy hộp cơm cầm trong tay ra, vừa mở ra đặt trước mặt Thời Đường vừa nói: "Chắc anh còn chưa ăn cơm, em cố ý làm, học rất nhiều lần, mẹ em gật đầu em mới làm cho anh, canh là dì giúp việc nấu. Anh nếm thử đi, xem có thích hay không."
Không phải Thời Đường tức giận, chỉ là đối tượng hắn mong đợi là cơm nước Chúc Chu làm, chợt thấy Diệp Hàng, khó tránh khỏi tâm lý hụt hẫng. Hắn không thể không thừa nhận, cái mà dạ dày hắn nhớ chính là cơm canh Chúc Chu làm.
Thế nhưng Diệp Hàng tự tay nấu cơm mang đến, hắn cũng không thể từ chối thẳng, nhận thìa Diệp Hàng đưa tới ăn một thìa canh.
Thời Đường nhíu mày.
Diệp Hàng nhận ra ngay, hỏi Thời Đường.
"Không ngon sao?"
Thời Đường nói: "Không phải khẩu vị anh yêu thích."
Diệp Hàng lập tức lấy bát canh trong tay Thời Đường đi, nói: "Vậy đừng ăn, ăn cơm đi!" Nói đoạn đặt đồ ăn xuống trước mặt Thời Đường.
Kỳ thực nếu dựa vào khẩu vị bình thường thì đồ ăn được Diệp Hàng chiên xào rất đáng khen, tuyệt đối không thể coi là khó ăn.
Chỉ là Thời Đường đã ăn quen mấy món đời thường nêm nếm vừa phải, đột nhiên ăn mấy món nêm nhiều nước tương hơn như vậy, đầu lưỡi lập tức mất vị giác.
Tuy Thời Đường lấy mình làm chủ nhưng không thể cứ tự nhiên mất hứng gây sự như vậy được, dù sao đối phương cũng là người yêu của hắn.
Ăn hai miếng rồi gật đầu một cái: "Cũng không tệ lắm."
Diệp Hàng được cổ vũ nói: "Vậy mai em lại làm cho anh nhé?"
Thời Đường nhắc nhở: "Mai là thứ bảy."
Diệp Hàng vỗ đầu một cái nói: "Ha, em quên mai thứ bảy, vậy tuần sau em làm cho anh?" Rất nhiệt tình tích cực.
Thời Đường trực tiếp cự tuyệt nói: "Không cần, anh đã nói với em rồi, anh đã mời đầu bếp."
Diệp Hàng nhìn sắc mặt Thời Đường, hỏi: "Anh ta làm rất hợp khẩu vị anh sao?
Thời Đường ừ một tiếng, để đũa xuống, tiếp tục xem điện thoại trong tay, trong điện thoại có tóm tắt nội dung văn kiện cần ký tên phê duyệt.
"Hôm nay phòng trưng bày của em rất rảnh?"
Diệp Hàng không trả lời mà hỏi lại nói: "Không ăn sao? Nhân lúc còn nóng ăn mới ngon."
Bình luận