Chương 69: 69
Vương Ngọc Tỳ và Triệu Nhiên đã ở bên nhau sáu năm, hẹn hò một năm, kết hôn năm năm. Ban đầu y còn tưởng rằng mình tìm được bạn đời định mệnh rồi, trước khi kết hôn, Triệu Nhiên trong mắt y rất hoàn mỹ, đẹp trai, dịu dàng, có trách nhiệm, dí dỏm, thế nhưng thời gian nói cho y biết, có cc ấy mà bạn lữ định mệnh.
Ngoại trừ một năm hẹn hò tốt đẹp, sau khi kết hôn cái vị công tử văn nhã trong mắt Vương Ngọc Tỳ kia như tháo mặt nạ của mình ra, lại như nước ấm nấu ếch, vì yêu nên ban đầu đều mang lăng kính tình yêu, dù gã có làm cái gì y cũng tự động viện cớ cho gã, gã mãi là dáng vẻ trong lòng y.
Không phải chưa từng oán trách, nhưng mỗi khi đối phương dịu dàng dụ dỗ y, oán trách giống như tan biến từng chút một.
Mà ngày hôm nay khi y bị Thời Đường trào phúng, những chuyện trước đây như tràn hết vào trong đầu y, từng chuyện từng chuyện đều lộ ra rõ ràng rành mạch.
Sĩ diện, thích khoe khoang, không làm chính sự, mỗi ngày đều vác cái mác tổng giám đốc ra ngoài xã giao, cùng lắm là uống rượu đánh bài, thỉnh thoảng còn trêu ghẹo mờ ám với cấp dưới, đây là trạng thái khi gã chỉ cầm lương công ty phát hàng tháng, nếu như cho gã nắm quyền thực sự, Vương Ngọc Tỳ không dám nghĩ gã đàn ông này sẽ làm ra chuyện gì để kích thích y.
Vương Ngọc Tỳ đã quá mệt mỏi rồi, nhất là khi y đợi Triệu Nhiên giải thích, gã vẫn một lần lại một lần tẩy trắng cho bản thân, đều là lỗi của người khác, chính gã lại không có lỗi sai nào.
Vương Ngọc Tỳ nói xong câu đó thì trở về phòng, dù Triệu Nhiên có nhận sai thế nào, cầu xin thế nào, y cũng không mở cửa. Y nằm trên giường, nghĩ về sáu năm qua từng tí một, càng nghĩ càng thất vọng, càng nghĩ càng khổ sở.
Rõ ràng đã nói ly hôn, nhưng trong lòng vẫn thấy thật khó chịu.
Y vẫn không muốn thừa nhận mình nhìn nhầm người, càng không muốn thừa nhận vẻ đẹp ban đầu chỉ là lớp ngụy trang của Triệu Nhiên.
Giờ phút này y không muốn cậy mạnh nữa.
Người bên ngoài nhìn bọn họ chồng chồng ân ái, gọn gàng xinh đẹp, thực ra Triệu Nhiên đã đem lại cho y không biết bao nhiêu là rắc rối, chút yêu thương giữa y và gã sau khi kết hôn đã dần bị hao mòn đến hầu như không còn gì.
Thật sự không cần nhẫn nhịn để duy trì vỏ bọc mỹ miều nữa.
Dừng sự tổn thương đúng lúc, không nên nhẹ dạ quay đầu.
Họ cũng không muốn có con, mà y cũng sẽ không chịu tổn thất gì, thậm chí có khi còn sống thoải mái hơn.
Triệu Nhiên không ngờ được, chuyện gã từng làm lại khiến Vương Ngọc Tỳ phản ứng lớn như vậy, chỉ là bây giờ gã còn chưa biết, Vương Ngọc Tỳ đề nghị ly hôn cũng không phải tùy tiện nói, y thực sự muốn ly hôn.
Gã vẫn còn ngây thơ nghĩ, chỉ cần mình dỗ dành Vương Ngọc Tỳ, y sẽ mềm lòng thôi.
Chúc Chu cùng Thời Đường về tới làng du lịch cũng không biết chuyện lục đục trong quán cà phê đã khiến một gia đình tan nát. Sau khi xuống xe, Phó Văn Tri là người xuống xe đầu tiên, đi lấy dầu thuốc, Thời Đường ôm Quan Quan xuống trước, sau đó lại ôm Chúc Chu như khi ở bãi trượt tuyết đi về biệt thự mình ở.
Bình luận