Chương 68: 68
Chúc Chu rời đi do sợ nếu mình ở lại thì đối phương sẽ có lý do tiếp cận Thời Đường, anh biết thân phận của Thời Đường trong mắt nhiều người là mục tiêu để nịnh bợ, cho nên anh đưa Quan Quan rời đi trước.
Nghĩ "lý do" là mình đã đi rồi, họ sẽ không thể lôi kéo Thời Đường tiếp tục nói chuyện nữa.
Không ngờ rằng anh đi rồi mà Thời Đường cũng không ra ngay được.
May là chỉ lát sau Thời Đường cũng ra ngoài. Thời Đường đi tới bên cạnh Chúc Chu, Chúc Chu vội vàng hỏi hắn: "Bọn học không nói gì linh tinh chứ?"
Thời Đường không nói gì về việc hắn vừa nói dối, bình tĩnh đáp: "Người yêu của bạn học anh rõ ràng biết tôi là ai, gần như muốn mượn danh anh chắp nối quan hệ, nhưng tôi không cho họ cơ hội này. Cũng không nói gì đâu, anh không cần để ý." Thời Đường tin rằng, người kia có mặt dày cũng không thể thấy sang bắt quàng làm họ với người yêu cũ của nửa kia nhà mình, thế không phải là tự tát vào mặt mình sao?
Chúc Chu không ngu, làm sao có thể không thấy Vương Ngọc Tỳ nhìn thấy Thời Đường xong mới trở nên nhiệt tình là do nhận ra Thời Đường là ông lớn trong giới kinh doanh chứ, cho nên lúc nãy anh mới vội vàng đưa Quan Quan đi trước, miễn cho đối phương mượn quan hệ giữa anh và Triệu Nhiên để nói gì đó khiến hắn khó xử.
"Thực phiền cậu quá." Chúc Chu vô cùng ghét việc làm phiền người khác, không ngờ hôm nay lại đem lại phiền phức cho Thời Đường, còn khiến đối phương bị hiểu lầm thành nửa kia của anh.
Sao mà anh xứng được.
May mà hình như Thời tiên sinh không để ý chuyện đó.
Chúc Chu thấy Thời Đường là người tốt ngoài lạnh trong nóng, ngoài mặt thì tính tình có vẻ không tốt, không dễ tiếp xúc, nhưng thực ra có rất nhiều chuyện hắn không thèm chấp nhặt.
Rời khỏi Triệu Nhiên và Vương Ngọc Tỳ, Thời Đường cùng Quan Quan và Chúc Chu chơi đùa trên đường trượt sơ cấp.
Quan Quan có huấn luyện viên kèm cặp, Chúc Chu cũng dần yên lòng, thả lỏng ra di chuyển trên đường trượt. Ban đầu anh trượt mấy lần để thích ứng, đợi thích ứng xong, thấy mình đã tìm được cảm giác, hứng chí tự mình trượt, lại vui quá hóa buồn.
Phấn khởi không được bao lâu lại ngã sấp khi xuống dốc, cơn đau khiến Chúc Chu nhịn không được kêu lên.
Một khắc kia trong đầu Chúc Chu chỉ nghĩ:
Sao lại đau như vậy!
Sẽ không phải do gãy xương đâu nhỉ!
Chúc Chu vừa nghĩ mình có khả năng bị gãy xương, mắt tối sầm lại, cảm thấy hôm nay mình thật xui, chân trước vừa gặp phải bạn trai cũ, chân sau đã bị ngã.
Thời Đường đang để ý đến Chúc Chu, thấy anh bị ngã sấp xuống, lập tức trượt qua, gần như đến cạnh Chúc Chu cùng lúc với huấn luyện viên, chậm rãi đỡ anh dậy.
Chúc Chu vẻ mặt đưa đám: "Không biết tôi có bị gãy xương không, mắt cá chân đau quá." Lúc này sự chú ý của anh đặt hết lên chân.
Bình luận