Chương 67: 67
Bên kia Triệu Nhiên nghe Vương Ngọc Tỳ nói xong vẫn chưa hồi thần được, vẻ mặt mê man. Bởi vì Chúc Chu là bạn học của Triệu Nhiên, Vương Ngọc Tỳ cũng tốt bụng phổ cập thông tin của Thời Đường cho Triệu Nhiên.
Một bên khác, Chúc Chu cùng Thời Đường đang đi về phía tiệm cà phê, trên đường vẫn liên tục giải thích chuyện vừa xảy ra.
"Xin lỗi, đã để họ hiểu nhầm cậu rồi, tôi không ngờ họ sẽ nghĩ như vậy. Thật sự rất xin lỗi cậu." Chúc Chu càng nghĩ càng xấu hổ, vốn anh còn định giải thích với hai người kia, nhưng Thời Đường ngăn cản, anh cũng không có cơ hội mở miệng.
Thời Đường trưng vẻ mặt vô cảm nói: "Cũng chưa thân quen gì, hiểu lầm cũng chẳng sao, mấy người không gặp mặt thường xuyên, không cần lo." Thời Đường tùy ý, cũng không cảm thấy như vậy sẽ làm phiền đến mình hay bị hiểu lầm nên không vui, hắn không hề thấy không thoải mái, thậm chỉ còn thích thú một cách khó hiểu.
Rõ ràng mới nãy ở dưới chân núi còn khó chịu lắm, vừa lên tới nơi không được bao lâu, tâm tình đã tốt hơn.
Chúc Chu than thở: "Đúng thế, lần cuối gặp là trước khi tốt nghiệp đại học. Đã bao nhiêu năm rồi, không ngờ lại đụng mặt nhau ở đây."
"Vừa nãy tôi nói chuyện với họ như vậy, anh sẽ không ngại chứ?" Miệng thì nói như vậy nhưng trong lòng Thời Đường cũng không coi hai người kia là chuyện to tát gì, cái hắn để ý là tâm trạng của Chúc Chu kia.
Chúc Chu đẩy cửa ra, ba người đi vào quán cà phê ngồi nghỉ, gọi cho Quan Quan cốc sữa bò nóng, hai người cũng gọi một tách cà phê, anh nghe vậy thì xua tay: "Không ngại, thật ra quan hệ cũng chẳng tốt." Nếu như không phải có Quan Quan ngồi đây, Chúc Chu đã định nói ra chuyện Triệu Nhiên là bạn trai cũ của anh rồi.
Sợ Quan Quan nghe được sẽ hiếu kỳ hỏi không ngừng. Trước mặt Thời Đường anh không thể thản nhiên nói quá nhiều chuyện, đành hàm hồ nói một câu quan hệ không tốt cho xong.
Thời Đường nghe vậy: "Nhìn ra được là quan hệ của hai người không ra làm sao."
Chúc Chu cạn lời: "Rõ như vậy sao?" Chúc Chu nói xong bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ, anh gửi cho Thời Đường cái tin nhắn, kể sơ chuyện Triệu Nhiên là mối tình đầu của mình vân vân.
Thấy Chúc Chu thẳng thắn thừa nhận quan hệ không tốt, Thời Đường nói: "Quan hệ mà tốt thì gã đã biết anh là ba đơn thân rồi, dù sao anh cũng chưa che giấu chuyện này bao giờ, cũng không định che giấu làm gì, gã càng không nên nhận nhầm tôi thành nửa kia của anh." Hơn nữa khi nhìn thấy hắn, người yêu của bạn học Chúc Chu còn nhiệt tình hơn nhiều, chứng tỏ người nọ cũng là doanh nhân, cũng biết đến hắn. Sau khi hắn về nước không tham gia nhiều hoạt động, những cũng không ít, người ta từng gặp hắn cũng bình thường, cho nên mới nhiệt tình lên khi phát hiện hắn là "nửa kia" của Chúc Chu.
Thật ra cũng không có gì phải khó chịu, bởi vì bản tính con người là như vậy, không có gì đáng để ngạc nhiên.
Chúc Chu bị Thời Đường nhìn thấu thấy hơi ngượng ngùng, nói lái sang chuyện khác: "Không nói bọn họ nữa."
Chúc Chu vừa dứt lời, Thời Đường đã nhận được tin nhắn Chúc Chu gửi tới.
"Em nói cái gì cơ?" Triệu Nhiên đang làm nóng người trên đường trượt cất giọng kinh ngạc hỏi Vương Ngọc Tỳ, gã không thể tin những gì mình vừa nghe được.
Bình luận