Chương 66: 66
Thời Đường đã trượt được nửa chặng đường, muốn quay lại là điều không thể, chỉ có thể trượt xuống dưới núi, sau đó lại ngồi cáp treo lên.
Vừa đi một chuyến là mất mấy phút.
Tiểu Lâm thấy Thời Đường dừng lại, thầm nghĩ cơ hội lội ngược dòng của mình tới rồi, gầm gừ tiếp tục xông tới. Có thể do quá đắc ý, cậu ta phi lên, lúc tiếp đất lại không khống chế tốt, lao đầu vào đống tuyết. Nhân viên an ninh bên cạnh đường trượt sợ hãi nhanh chóng chạy qua kéo người, chờ đến khi Tiểu Lâm được kéo ra Thời Đường đã lao qua như một mũi tên, khiến những du khách đứng cạnh phải sửng sốt, cũng bỏ lại Tiểu Lâm mặt mũi đầy tuyết ở đằng sau.
Thời Đường đi đến đây là tiếng thốt lên kinh ngạc và than thở theo sau đến đó.
"Cool!"
"Quào!"
Chúc Chu đứng trên núi nghĩ thế nào cũng không ngờ mình sẽ gặp lại bạn trai cũ và chồng của gã ở đây. Kể từ khi chia tay cùng bạn trai cũ, hai người không gặp lại nhau nữa, ban đầu nếu đối phương không chủ động chào hỏi anh thì anh cũng chẳng nhận ra được đối phương.
Thật ra ban đầu Triệu Nhiên cũng không nghĩ đó là Chúc Chu, gã đứng cạnh quan sát hồi lâu mới xác nhận được, dù là giọng nói hay khuôn mặt thì đây không phải mỗi tình đầu của gã khi vừa lên đại học sao?
Thế mà cậu ta cũng đi trượt tuyết ở Thụy Sĩ?
Xem ra em trai cùng cha khác mẹ kia cũng không đay nghiến gì cậu ta.
Gã nhớ lúc trước hẹn hò với Chúc Chu, Chúc Chu tin tưởng gã nhường nào, yêu thích gã ra sao, trong tim trong mắt đều là gã.
Bởi vì nhớ tới điểm ấy, trước mặt Chúc Chu, Triệu Nhiên lại có một cảm giác ưu việt không thể nói thành lời.
Triệu Nhiên đánh giá Chúc Chu, nhiều năm không gặp mà người kia như không hề thay đổi gì, khuôn mặt vẫn trẻ như thế, nói là sinh viên mới ra trường cũng không có ai nghi ngờ đâu.
So với mình, Triệu Nhiên cảm thấy mình kém xa trước đây. Gã bây giờ, tuy còn mặc quần áo trượt tuyết nên không thấy được, nhưng thực ra cũng có bụng bia rồi, đi tiệc rượu quá nhiều, nhiều thịt nhiều cá, vóc người khó tránh khỏi việc bị biến dạng. Xã giao đã chiếm quá nhiều thời gian của gã, cũng không có thời gian đi tập thể hình, có thời gian nghỉ ngơi cũng chỉ muốn nằm, thực sự quá lười tập gym, tìn cờ ra phòng tập cũng chỉ chụp mấy bức ảnh làm màu chút thôi.
"Chúc Chu? Cậu cũng ở đây à."
Chúc Chu nhìn Triệu Nhiên, cũng nhìn ra Triệu Nhiên rất khác với người thanh niên thời còn đi học kia, lúc ấy ngũ quan gã góc cạnh rõ ràng, ánh mắt lấp lãnh có thần, rất đẹp trai, chứ không giống hiện tại, hai má tròn xoe, vừa nhìn đã biết ăn uống không tệ.
Chúc Chu lấy lại tinh thần hỏi: "Triệu Nhiên?"
Triệu Nhiên cười phất tay một cái nói: "Là tôi, còn tưởng cậu không nhận ra tôi cơ." Triệu Nhiên tự biết mình, nhưng mà, dù gã biết mình thay đổi nhưng vẫn thấy mình rời đi không có gì quá đáng.
Bình luận