Chương 65: 65
Phó Văn Tri rất biết cách nói chuyện, hàn huyên cả một đường, thế mà rất nhanh đã thân được với Quan Quan.
Tới nơi, khi Quan Quan xuống xe, Phó Văn Tri giang tay ra với bé, Quan Quan cười rồi cũng đưa tay ra với Phó Văn Tri
Phó Văn Tri ôm Quan Quan xuống xe, đặt xuống đất, Quan Quan ngoan ngoãn nói cảm ơn, sau đó hí ha hí hửng nhào lên người Chúc Chu vừa xuống xe, kéo tay anh gọi baba.
Quan Quan nghiêng đầu thấy Thời Đường xuống xe, nhảy chân sáo đến trước mặt Thời Đường gọi chú.
Thấy Quan Quan qua gọi hắn, sắc mặt Thời Đường mới hòa hoãn chút, đưa tay xoa đầu Quan Quan.
"Đi cùng baba, đừng chạy lung tung, lát nữa sẽ ngồi cáp treo." Hắn dặn dò Quan Quan ở cùng Chúc Chu một cách hòa ái.
"Vâng ạ!" Vừa nghe sẽ được ngồi cáp treo, Quan Quan giơ tay vui vẻ nhảy cẫng lên.
Đây là lần đầu tiên Phó Văn Tri thấy Thời Đường có vẻ mặt cha hiền, đương nhiên so với những người cha bình thường thì Thời Đường cũng chẳng hiền từ lắm, nhưng so với tính cách hời hợt lúc thường của hắn thì đã được coi là dịu dàng lắm rồi.
Lòng Phó Văn Tri mềm mại, thầm nghĩ hóa ra khi giám đốc đối mặt với trẻ con lại có thể đáng mến như vậy.
Trong lòng quay vòng liên hồi, đây là trải nghiệm mà ai đi thầm người khác đều phải trải qua.
Thay quần áo xong, khi ngồi lên cáp treo, Chúc Chu đưa Quan Quan lên ngồi cùng Thời Đường, Phó Văn Tri đã nói chuyện cả một đường với Chúc Chu, còn có Tiểu Lâm nữa, năm người bọn họ ngồi cùng một khoang cáp treo.
Phó Văn Tri nói chuyện phiếm với Chúc Chu cũng không phải là đơn phương lải nhải, cũng không phải nói liên mồm, mà có câu chuyện rõ ràng, khiến Chúc Chu thấy hứng thú rồi chủ động nói chuyện với cậu ta. Trong lúc đó Tiểu Lâm cũng xen vào một, hai câu, Quan Quan thì lại tán gẫu với Thời Đường, chủ yếu là ngắm phong cảnh bên ngoài, chỉ cho Thời Đường nhìn.
Thoạt nhìn bầu không khí rất hài hòa, Phó Văn Tri cảm thấy như vậy.
Thật ra trong lòng Thời Đường lại chẳng hề thấy thế, hắn nghi Phó Văn Tri tiếp chuyện với Chúc Chu vì muốn tán tỉnh Chúc Chu, nếu không thì sao vừa mới gặp nhau mà cứ vây quanh Chúc Chu nói liên hồi thế?
Thời Đường không hiểu nổi thái độ của Phó Văn Tri, nhưng hắn nghĩ một chút, có khi chỉ là tùy tiện tán chuyện thôi, không phải ai thân thiện một chút cũng là có ý muốn theo đuổi người khác, bởi vì có trẻ con nên mới có đề tài chung ha, dù sao Phó Văn Tri cũng có một đứa cháu gái.
Thời Đường bình ổn tâm trạng, không muốn mình đa nghi giống một lão chồng sợ "vợ" bị rù quyến đi mất.
Quan Quan dựa vào đầu gói Thời Đường, đưa tay chỉ núi tuyết bên ngoài, nói với Thời Đường: "Chú ơi, chú nhìn kìa, người ở kia nhỏ thật đó." Bỏi vì cách khá xa, người trên bãi trượt tuyết nhìn như đàn kiến đang đi lại.
Thời Đường quay ra nới với Quan Quan: "Bởi vì chúng ta đang ở chỗ rất cao rất xa, cho nên nhìn họ mới thấy thật nhỏ."
Bình luận