Chương 64: 64
Lúc thường ở công ty, khi dự họp hay phải báo cáo thảo luận vấn đề gì đó thì Phó Văn Tri mới có thể nhìn thấy Thời Đường, chủ đề giao lưu cũng chỉ là chuyện công tác. Những lúc đó Thời Đường cũng không lãnh đạm như vậy, trao đổi rất bình thường, không để cậu ta cảm nhận được khoảng cách hoặc thấy đối phương quá cao ngạo không tiếp xúc được.
Nhưng bây giờ, hắn đi ra gặp cậu, lại như sợ để cậu ta nhìn thấy người trong phòng vậy.
Tim Phó Văn Tri lập tức trở nên chua xót, còn thấy đắng chát, trong cổ họng cũng như mắc nghẹn một quả mơ chua, từ trong ra ngoài đều thấy khó chịu.
Coi như vậy thì cũng vẫn phải giữ lễ, không lộ vẻ cố gắng đến gần người kia, phải giữ vững phong độ của mình.
Phó Văn Tri nói: "Làm phiền giám đốc Thời rồi, hôm nay chúng tôi mới tới nơi, biết ngài đến trước chúng tôi một bước nên tôi qua đây gặp ngài một chút."
Thời Đường đút tay trong túi quần, nghe vậy khẽ cau mày nói: "Không phải thời gian làm việc, không cần câu nệ như vậy. Các cậu cũng vừa xuống khỏi máy bay không được bao lâu, điều chỉnh trạng thái của mình cho tốt đi, thoải mái chút." Ý ngoài mặt chữ là, không có việc gì thì đừng tới tìm tôi, tự đi chơi đi.
Mấy lời khách sáo như ăn cơm chưa, ăn cùng không vân vân, Thời Đường không định nói, một câu cũng không.
Phó Văn Tri cũng không thể nói 'em chưa ăn cơm, tối nay các anh ăn gì vậy, có muốn tối nay ăn cùng nhau không' được.
Thời Đường nói xong thì nhìn Phó Văn Tri, tỏ ý còn chuyện thì nói nhanh lên, tôi còn bận việc.
Phó Văn Tri biết thế nào là thành kẻ bám đuôi, lập tức thức thời nói: "Vâng, vậy mai gặp. Ngày mai giám đốc Thời cùng đi trượt tuyết chứ?"
Thời Đường ừm một tiếng.
Phó Văn Tri biết cuộc nói chuyện đến đây là hết, dứt khoát quay người về biệt thự của mình.
Chuyến du lịch công ty kéo dài một tuần lận, rồi sẽ biết được thân phận của đối phương thôi, kiểu gì cũng tìm hiểu được chút đỉnh từ chỗ của Tiểu Lâm cơ mà.
Cậu ta và Tiểu Lâm còn có thể tán gẫu mấy câu.
Phó Văn Tri nghĩ đoạn, hạ quyết tâm, tự dặn mình không nên hốt hoảng.
Thời Đường nhìn Phó Văn Tri rời đi rồi mới trở lại phòng khách, dọc theo phòng khách đi vào bếp, giúp Chúc Chu bưng hai món chay vừa xào xong ra.
Hôm nay hắn đi ra ngoài, vốn định để bản thân tỉnh táo một chút, suy nghĩ thật rõ ràng.
Nhưng trưa ăn đồ bên ngoài, thật ra thịt cũng ngon, nhưng hắn thấy không được thoải mái, luôn có cảm giác bơ vơ kỳ quái, đời này hắn ghét nhất là cảm giác chơi vơi "tha hương nơi đất khách, bơ vơ không chốn về". Sau đó hắn nghĩ tới nghĩ lui, dần vỡ lẽ ra một chút.
Hắn cảm thấy có lẽ hắn yêu thích cảm giác gia đình mà Chúc Chu đem lại cho mình, sinh ra cảm xúc lưu luyến không muốn xa rời với anh, nói đúng hơn là sinh ra sự ỷ lại đối với cảm giác mà Chúc Chu có thể đem lại cho hắn.
Bình luận