Chương 62: 62
Đợi họ nghỉ ngơi xong, bầu trời vẫn còn sáng, mặt trời lặn dần về phía tây, bầu trời lộ ra màu da cam xen lẫn lam thẫm, một màu sắc kỳ diệu, không ai có thể nghĩ đến việc pha hai màu này lại với nhau rồi vẽ lên bầu trời.
Mặt trời còn lộ ra nửa khuôn mặt tròn trịa ra bên ngoài, rọi sáng mặt hồ sóng nước lấp lánh, phát ra ánh sáng như được điểm xuyết bởi các loại châu báu.
Chúc Chu hầm xong canh, thực sự không muốn Quan Quan bỏ qua cảnh đẹp này, bế nhóc con còn đang ngủ lên, tự mình rửa mặt cho bé, đánh thức bé dậy, sau đó ôm bé con còn đang ngáp lên sân thượng rộng lớn, nhìn xuống mặt hồ dưới núi, còn có mặt trời sắp khuất dạng sau núi.
"Đẹp không con?"
Quan Quan ngáp một cái, dụi dụi mắt, thu hình ảnh đẹp như tranh vẽ này vào mắt, nơi mắt nhìn thấy được như được bao phủ trong một tấm màn ngọc trai mềm mại và lộng lẫy, bé chỉ thấy cảnh tượng ấy thật đẹp, cực kỳ đẹp, Quan Quan không có cách nào dùng nhiều từ ngữ để diễn tả nên chỉ có thể gật đầu liên lục.
"Đẹp ạ, thật là đẹp quá đi, con rất thích." Bé bi bô nói chuyện, đưa tay ôm lấy cổ Chúc Chu, hai má mềm mại cọ cọ lên mặt Chúc Chu.
Chúc Chu xoa đầu bé, nói: "Con thấy đẹp thì chuyến này của chúng ta coi như là đáng giá." May mà anh không từ chối, đây cũng coi như là phúc lợi cho nhân viên nhỉ.
Nhìn Quan Quan như thấy gì cũng mới mẻ, trong lòng Chúc Chu rất xúc động, còn thấy vui mừng nữa.
Không muốn bỏ lỡ cảnh đẹp, Chúc Chu lấy điện thoại và chân chụp ảnh ra, lắp điện thoại lên, sau đó đặt chế độ chụp tự động, ghi lại thời khắc này, còn quay một đoạn video, như vậy coi như có về nhà thì lúc nào cũng có thể lấy ra ôn lại kỷ niệm cùng Quan Quan.
Tuy nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh rất phong phú nhưng không thể so được với khi ở trong nước, cũng không phải muốn làm món nào cũng làm được, nhưng với việc đang ở nước ngoài mà nói thì cũng khá sung túc rồi. Cho nên Chúc Chu làm ba phần cơm chiên bọc trứng (1), thêm canh gà (2) nữa, tương đối là đơn giản.
Tiểu Lâm không ăn, cậu ta nói mình không kén ăn, hơn nữa đã đi chơi thì phải ăn món mới, cơm tàu ăn trong nước hàng ngày còn được, có gì mới mẻ đâu, nên cậu ta chạy ra nhà hàng ăn bò bít-tết rồi.
Còn lại ba người, ngồi trên bàn trên sân thượng, vừa thưởng thức cảnh đêm vừa ăn cơm ăn canh.
Quan Quan là fan cuồng của Chúc Chu, rõ ràng chỉ là món cơm bọc trứng vô cùng đơn giản, bé cứ ăn một miếng lại nhìn Chúc Chu một cái, sau đó nở nụ cười vui sướng, ăn xong thật nhanh rồi nói với anh: "Baba, con thấy món cơm chiên bọc trứng này là món cơm chiên bọc trứng ngon nhất mà con được ăn đó."
Chúc Chu mỉm cười: "Ba biết, bởi vì món nào baba làm con cũng nói là ngon nhất."
Quan Quan cười hì hì, sau đó nhìn Thời Đường yên tĩnh ngồi cạnh cũng sắp ăn xong, hỏi: "Chú ơi, chú nói xem có ngon hay không!" Dường như bé muốn tìm bằng chứng để chứng minh cơm thật sự rất ngon vậy.
Thời Đường ăn một miếng canh, đặt thìa xuống đáp, "Không tệ."
Quan Quan thấy hai chữ này không phải đáp án bé muốn, giơ hai tay ôm mặt nhìn Thời Đường hỏi: "Không tệ là ngon hay không ngon ạ?"
Bình luận