Chương 61: 61
Chúc Chu nói chuyện với Tô Tuyết Chi xong, cả ngày đều chìm trong suy tư, hóa ra em trai ưu tú lại ngưỡng mộ anh.
Anh thấy khó mà tin nổi, đương nhiên anh tuyệt đối không thấy đắc ý, anh chỉ chưa từng nghĩ vậy mà thôi.
Bởi khi em ấy còn bé muốn gì cũng có thể lấy tới tay rất nhanh, đi tham gia thi đấu không được giải nhất thì cũng là giải nhì, mà em trai có thành tích cực cao ấy lại thấy anh siêu lợi hại.
Cũng là vào lúc ấy, khi anh còn là học sinh tiểu học đã có thể hiểu được hóa ra giữa người với người lại có thể khác nhau xa đến vậy.
Chúc Chu thổn thức, bởi vì khi bạn ngưỡng mộ người khác thì có lẽ cũng có người đang hâm mộ bạn.
Cho nên, việc cứ sống cuộc sống của mình thật tốt, không nên bị người khác ảnh hưởng rất quan trọng.
Tối đến, Chúc Chu ôm Quan Quan, hiếm khi mở album ảnh gia đình trong điện thoại ra, lấy ảnh Tô Tuyết Chi và Chúc Phạn ra dạy bé nhận mặt.
Trước đây anh đã dạy Quan Quan rồi, nhưng đã lâu, hơn nữa lại không gặp mặt thường xuyên, sẽ không nhớ được chuyện này. Nhưng hôm nay nói chuyện với Tô Tuyết Chi, Chúc Chu mới lo sau này Quan Quan gặp được Tô Tuyết Chi hay Chúc Phạn lại không biết họ.
Quan Quan thấy ảnh, đưa tay hỏi ngay: "Oa, đây là ai ạ?"
Chúc Chu nghe vậy, nghĩ trong lòng, quả nhiên nhóc con này đã quên hai người này là ai rồi.
Chúc Chu mềm giọng nắm tay bé, cùng bé đưa ngón tay chỉ: "Đây là bà nội, con phải gọi là bà nội."
Quan Quan nghiêng đầu suy nghĩ một chút, "Bà nội ạ?" Nói tới đây Quan Quan lập tức chuyển ảnh khác, sau đó chỉ vào mẹ Chúc Chu, nói, "Bà nội của con không phải người này sao?"
Chúc Chu nói: "Đúng vậy, bà ấy là bà nội của con, người kia cũng thế, con có hai bà nội." Dù Tô Tuyết Chi có phải mẹ anh hay không, dù anh vẫn luôn gọi Tô Tuyết Chi là dì, nhưng ấn theo bối phận, Quan Quan vẫn phải gọi Tô Tuyết Chi là bà nội.
Cho nên Chúc Chu nói Quan Quan có hai bà nội cũng không sai.
Quan Quan nghe vậy cười ngu: "Uầy, giỏi vậy, con có đến hai bà nội! Cả hai bà đều thật đẹp."
"Đúng, đều đẹp."
Giới thiệu Tô Tuyết Chi xong, Chúc Chu lướt đến ảnh Chúc Phạn, giới thiệu với Quan Quan: "Đây là em trai của baba, là ba nhỏ của con."
"Ba nhỏ?"
"Lời giới thiệu người thân trong sách giáo khoa thường gọi là chú, nhưng chỗ chúng ta thì em trai của ba cũng gọi là ba nhỏ, phong tục khác nhau, cách gọi cũng khác nhau."
Quan Quan cái hiểu cái không, cứ nghe theo baba là được.
"Vâng, là ba nhỏ, ba nhỏ cũng thật đẹp."
Chúc Chu kiêu ngạo nói: "Nhà chúng ta ai cũng đẹp, ông nội con cũng rất đẹp trai, lát cho con xem ảnh ông nội."
"Vậy con này, con có đẹp không?" Quan Quan nhìn va hỏi, sợ mình không cùng trên một thuyền.
Chúc Chu nựng khuôn mặt nhỏ bé của Quan Quan, cười híp mắt, "Con ấy à, con là bạn nam đẹp trai nhất nhà ta!"
Quan Quan giơ tay lên hoan hô: "Được đó, con là người đẹp trai nhất!" Trên khuôn mặt nhỏ nhắn viết hai chữ "vui vẻ" thật là to.
Bình luận