Chương 60: 60
Tô Tuyết Chi không gửi tin nhắn cho Chúc Chu mà gọi thẳng cho anh, bởi vì biết anh đang làm đầu bếp nên cố ý chọn lúc không vướng vào giờ cơm mới gọi qua.
Buổi sáng tầm 9 giờ, Chúc Chu nhận được điện thoại của Tô Tuyết Chi, ban đầu anh còn không biết là ai. Điện thoại cũ của anh bị mất, số cũng đổi luôn, số của rất nhiều bạn bè người thân đều không lưu vào, cho nên anh không biết là Tô Tuyết Chi gọi.
Thế nhưng Tô Tuyết Chi vừa cất tiếng Chúc Chu đã nghe ra là ai.
"Dì Tô ạ?" Chúc Chu có vẻ bất ngờ.
"Là dì, có rảnh không? Dì muốn gặp con, không biết có vinh hạnh này không?" Giọng nói thanh nhã dễ nghe, khiến người ta nghe giọng mà có thể tưởng tượng ra bà là một người phụ nữ dịu dàng lại có chút cao ngạo.
Đúng là Tô Tuyết Chi cũng không phải người nhiệt tình, cũng không am hiểu việc khuyên bảo người khác, càng không thích lo chuyện không đâu, nhưng nghĩ đến người chồng đã từ trần, nghĩ đến đứa con lớn mà ông thương yêu đang phải làm gì, thế nào Tô Tuyết Chi cũng không ngồi yên được.
Người không có chuyện gì sẽ không quấy rầy người khác tự dưng hẹn gặp anh, sao Chúc Chu có thể từ chối được? Huống hồ người kia lại là mẹ kế của anh, hai người cũng không có mâu thuẫn gì không thể hóa giải, nói đúng ra là họ chẳng có mâu thuẫn gì, chỉ là người quen xa lạ thôi.
Chúc Chu nói, "Từ 9 giờ đến 10 rưỡi có thể tự do sắp xếp, nhưng không thể đi đâu xa."
"Được, vậy 9 rưỡi dì đến gần nơi con ở, gần đó có quán cà phê chứ?"
"Có, chỗ con ở là..." Chúc Chu nói tên con phố mình đang ở cho Tô Tuyết Chi, sau đó cho bà biết trên phố có một tiệm cà phê, có thể hẹn nói chuyện ở đó.
Tô Tuyết Chi ghi lại địa chỉ rồi để tài xế lái xe đưa bà tới đó, khi Tô Tuyết Chi đến, Chúc Chu đã ngồi trong tiệm cà phê chờ bà rồi.
Tô Tuyết Chi mặc váy len dài, bên ngoài khoác áo vải vàng nhạt, tóc uốn quăn nhẹ.
Tuy đã có tuổi nhưng có thể thấy bà bảo dưỡng không tồi, ít nhất trẻ hơn tuổi thật mười mấy tuổi, chí chất thanh cao tao nhã.
Nhìn thấy Tô Tuyết Chi, Chúc Chu đứng dậy đón, Tô Tuyết Chi nhìn thấy anh, vội vàng đưa tay ra hiệu anh ngồi xuống, không cần đi qua.
Hai người ngồi xuống xong, đánh giá lẫn nhau thật kỹ.
Tô Tuyết Chi thấy người con riêng này vẫn giống mấy năm trước, gần như không thay đổi gì, ngoại trừ tóc tai có vẻ vừa mới được cắt sửa, ngắn hơn lần trước bà gặp anh một chút.
Nhìn Chúc Chu, Tô Tuyết Chi thấy mình như nhìn thấy hình dáng chông mình khi còn trẻ, Chúc Phạn giống bà, mà Chúc Chu lại giống chồng bà nhiều hơn chút.
"Đã lâu không gặp." Tô Tuyết Chi chủ động mở lời.
Chúc Chu gật đầu nói: "Đã lâu không gặp, thân thể dì dạo này tốt chứ?"
Tô Tuyết Chi đặt túi xách trong tay xuống, trả lời Chúc Chu, "Dì vẫn ổn, con thì sao? Công việc bận không?"
Nhắc tới nhớ công việc, Chúc Chu cười nói: "Lúc bận lúc không, hiện tại con làm đầu bếp tư, chính là tới nhà người khác nấu cơm ấy."
Bình luận