Chương 59: 59
Trong mắt Quan Quan, từ lâu Thời Đường đã là người nhà mình rồi, cho nên bé không ngại nói cho Thời Đường biết bí mật nhỏ của mình.
Thời Đường thường xuyên đón bé tan học, tình bạn giữa trẻ nhỏ và người lớn cũng nhờ sự ỷ lại vào người lớn mà bồi đắp nên.
Ngoài tiếp xúc với cô giáo và bạn cùng lớp ở vườn trẻ ra thì ở nhà có hai người bé nhìn thấy nhiều nhất, một người là baba, người còn lại chính là Thời Đường. Thời Đường rất tốt với bé, còn đón bé tan học, cho nên theo một lẽ dĩ nhiên sẽ được bé xếp vào trong "trận doanh" bên mình.
Bé không rõ chuyện Thời Đường là ông chủ của baba lắm nên không thấy bị giới hạn.
Chuyện này Lam Lam cũng biết, không chia sẻ với Quan Quan được, cho nên vừa thấy Thời Đường là bé đã muốn nhắc tới chuyện này với hắn.
Quan Quan nói xong còn nhìn Thời Đường đầy hứng khởi, nói: "Cháu có thể có thêm một baba đấy nha!"
Thời Đường xoay cái cốc trong tay, nói: "Cháu muốn có thêm một baba sao?"
Quan Quan đặt mông ngồi xuống ghế salon, dựa ra sau, dáng ngồi như ông cụ non, "Baba thích thì cháu cũng thích, bởi vì cháu yêu baba mà." Câu trả lời này rất chu đáo, hoàn toàn là nghĩ cho Chúc Chu, không giống lời một đứa trẻ sẽ nói, nhưng chính bé đã nói như vậy với giọng điệu bi ba bi bô, giống như bé đã suy nghĩ chuyện này thật nghiêm túc cẩn thận vậy.
Từ lời nói hắn có thể thấy được Quan Quan vô cùng vô cùng yêu Chúc Chu, cũng quan tâm đến anh, nếu không đã không nói như vậy.
Lúc trước Thời Đường cảm thấy trẻ con đều thật ấu trĩ, không hiểu chuyện, nhưng thấy Quan Quan biết cân nhắc cho Chúc Chu như vậy, hắn lại thấy hơi cảm động. Sau khi quen biết Quan Quan, hắn đã bỏ bớt chút thành kiến đối với trẻ con.
Hóa ra mỗi một đứa trẻ đều có dáng vẻ riêng, không phải đứa trẻ nào cũng không hiểu chuyện, nghịch như khỉ.
Sau đó Quan Quan nói gì hắn cũng không nghe lọt tai nữa, bởi vì trong đầu hắn chỉ có chuyện Chúc Chu xem mắt thôi.
Thời Đường biết "cảm giác khó chịu" là như thế nào.
Trong lòng rầu rĩ, anh chàng đầu bếp đang bận rộn trong bếp nhà mình kia, chẳng mấy chốc nữa sẽ thu dọn đồ đạc đến nơi khác sinh sống, rửa tay nấu canh cho người khác, từ nay về sau hắn lại phải trải qua quãng ngày mỗi hôm đổi một đầu bếp khác nhau. Hắn còn chẳng có lí do gì để ngăn cản, hắn dựa vào cái gì để ngăn người khác đi hẹn hò, thậm chí là kết hôn chứ?
Cũng sau chuyện này Thời Đường bắt đầu suy nghĩ tới một chuyện.
Đó là làm thế nào để Chúc Chu vĩnh viễn ở lại cạnh hắn, hắn được ăn đồ anh nấu, còn được nhìn thấy Quan Quan đáng yêu.
Con người không thể cứ máu lạnh vô tình, Quan Quan có tình cảm với Thời Đường, Thời Đường cũng không ngoại lệ, tuy trong mắt hắn tình cảm ấy rất nhỏ nhoi, nhưng nó có tồn tại. Hắn tình nguyện trông Quan Quan, tuy chuyện ấy có liên quan đến Chúc Chu.
Hắn trầm tư suy nghĩ, nhưng chẳng thể nghĩ ra biện pháp nào hoàn mỹ cả.
Điều ấy khiến cho hắn trở nên lầm lì suốt bữa sáng.
Bình luận