Chương 58: 58
Người này là ai?
Đây là suy nghĩ đầu tiên bật lên trong đầu Thời Đường, nhưng hắn không hỏi, Quan Quan cũng không nói gì, hiển nhiên là bà không chú ý những hình ảnh mình chọn, chon từng tấm gửi sang, mỗi lần mười tấm ảnh.
Thời Đưởng trả lời một câu: Ảnh chụp đẹp lắm.
Không có hỏi Lam Hòa Trần là ai.
Khoảng năm phút sau, Thời Đường xem lại, phát hiện bức ảnh kia đã bị thu hồi.
Cực lâu trước đây, tin nhắn chỉ có thể thu hồi trong vòng hai phút, nhưng giờ trong vào mười phút cũng có thể thu hồi tin.
Thu hồi mà không có lởi giải thích nào khiến trong lòng Thời Đường có chút không vui, nhưng hắn không có lập trường để nói gì, chỉ có thể ngậm miệng lại.
Chúc Chu tắm xong đi ra, kiểm tra xem Quan Quan gửi cái gì, thấy một đống ảnh vốn cũng không để ý, nhưng nhìn thấy đến cả ảnh Lam Hòa Trần cũng bị gửi qua, anh lúng túng chọn thu hồi ngay.
Một là thấy lúng túng, hai là dù sao đây cũng là ảnh Lam Hòa Trần, là chuyện tư, như vậy không phải phép nên anh thấy thì vội vã thu hồi tin nhắn.
Sau khi đóng điện thoại, anh quay qua nói chuyện gửi ảnh với Quan Quan, giọng điệu rất nghiêm túc.
"Quan Quan, lần sau con con gửi ảnh phải nhìn thật kỹ, con có thể gửi ảnh của ba và con cho chú nhưng không được gửi ảnh của người khác, như vậy là không lễ phép."
Quan Quan cũng không biết bên trong có ảnh Lam Hòa Trần, bị baba nói như vậy bé lập tức nhận sai.
"Con không nhìn thấy, con xin lỗi ba, lần sau con sẽ nhìn kỹ hơn ạ." Bé ngoan ngoãn nhận sai.
Thấy Quan Quan biết sai hứa sẽ thay đổi, Chúc Chu cũng không trách bé con nữa, xoa đầu bé: "Con biết là được rồi, đã muộn thế này rồi, chúng ta không tán gẫu với chú nữa nhé, chú bận lắm. Baba kể chuyện cho con nhé?"
Quan Quan không muốn Chúc Chu kể chuyện, bé ôm cánh tay của Chúc Chu, dựa lên người anh, tò mò hỏi: "Baba, chú kia là ai vậy?" Mới nãy Chúc Chu thu hòi ảnh về bé có ngó qua nên thấy được.
Chúc Chu không định giấu diếm, thoải mái nói: "Là đối tượng xem mắt mà bà nội Lam Lam giới thiệu đó, chính là chuyện lần trước ba nói với con, con còn nhớ không?"
Quan Quan ôm chán suy nghĩ một chút rồi đáp: "Hóa ra là chú này."
"Đúng thế."
"Hai người sẽ heẹ hò ạ?"
"Chưa biết nữa, còn chưa gặp mặt đây này. Sau khi gặp mặt, tán gẫu một chút hiểu nhau hơn mới biết ra sao." Chúc Chu nói chuyện với Quan Quan như nói chuyện với người đồng lứa vậy.
Quan Quan hỏi: "Vậy khi nào hai người gặp mặt? Con có ở đó không ạ? Con ở đâu? Đi học ạ?"
"Nếu như hẹn vào dịp Nguyên đán thì con sẽ ở đó, nhưng con và Lam Lam sẽ ra khu vui chơi giải trí chơi. Những cuộc gặp mặt như vậy chỉ khi hai người ngồi nói chuyện riêng thì mới có không khí, những người khác sẽ không ngồi bên cạnh."
Bình luận