Chương 57: 57
Giờ Mỹ, sáng sớm 6 giờ rưỡi, Lam Hòa Trần tỉnh giấc, đi rửa mặt, sau đó mở máy tính bản kiểm tra tài liệu, đồng thời tranh thủ liếc mắt nhìn điện thoại đầy thông báo tin nhắn mới, mở thông báo ra mới thấy có người gửi lời mời kết bạn.
Quản gia bưng bữa sáng lên, y tiếp tục ngồi trước bàn ăn xử lí công việc, phải trả lời mail của giáo sư, còn kiểm tra luận văn được gửi tới nữa.
Người kia viết lời giới thiệu có tên của mẹ y, lời giới thiệu đơn giản như sau: Xin chào, cô Vương Chính Huệ giới thiệu.
Y chấp nhận, không gửi tin qua, chuyện y cần làm lúc này khá nhiều, để điện thoại xuống, bắt đầu dùng bữa.
Chào hỏi có nghĩa là muốn bắt đầu một cuộc nói chuyện, nhưng y khá bận, không rảnh tiếp chuyện phiếm trong thời gian dài, cho nên trước hết chỉ đành không tán gẫu.
Dùng bữa xong thì sắp đồ đến phòng thí nghiệm, sau đó y quên sạch chuyện Chúc Chu kết bạn với mình.
Tối đó Chúc Chu về lại nhà mình, dỗ Quan Quan ngủ xong mới thấy sau sáu tiếng đối phương mới chấp nhận lời mời kết bạn nhưng cũng không chào hỏi anh. Anh mở trang cá nhân của y ra xem một chút, chỉ có vào bức ảnh chụp phong cảnh, nhưng chỉ có bốn tấm, thậm chí còn không có thời gian, hẳn đây là toàn bộ nội dung trên vòng bạn bè của y.
Là một người không thích đăng bài lên mạng, anh thì ngược lại, đăng nhiều nhất là món ăn mình làm và hoa cỏ mình trồng, thỉnh thoảng còn có ảnh chụp chung với con, nói chung là rất phong phú.
Đối phương không lên tiếng, cũng không chào hỏi, Chúc Chu từng nghe cô Vương Chính Huệ nói rồi, người kia còn đang đi học, cuối năm sẽ kết thúc khóa học ngắn hạn trở về nước, hẳn lúc này phải khá bận?
Theo lễ phép, anh gửi qua tin một tin nhắn chính thức, giới thiệu ngắn gọn về bản thân.
Đối phương có trả lời hay không thì là chuyện của đối phương, bên anh làm đủ lễ nghi là được.
Buổi tối 10 giờ ở nước Mỹ, Lam Hòa Trần đang ngồi trên tàu điện ngầm trở về nơi ở. Thực ra y cũng có xe nhưng không muốn lái, cũng không muốn ngồi ô tô, từ nhà y đến trường học đi tàu điện ngầm rất tiện, y thích đi tàu điện ngầm hơn.
Trên tàu điện ngầm, y xem tin nhắn của Chúc Chu, nhìn thời gian rồi trả lời: Bận dến giờ mới nhìn điện thoại di động, muộn quá rồi, tôi tên Lam Hòa Trần, ngủ ngon.
Mặc dù trong mắt mẹ, y không có hứng thú yêu đương, khá ngột ngạt và khép mình, nhưng không có nghĩa là khi đối phương đã chủ động giới thiệu mà y còn có thể ngoảnh mặt làm ngơ. Lam Hòa Trần trả lời tin nhắn xong thì mở trang cá nhân của Chúc Chu ra, sửng sốt.
Không ngờ ngoài nữ sĩ Vương Chính Huệ mẹ y ra, trong danh sách bạn bè của y còn có một người thích cập nhật như vậy, đại khái là một tuần hai lần đăng bài.
Không phải hoa cỏ thì là mỹ thực, hoặc là ảnh chụp chung với con, ảnh chụp chung rất ít, một năm có một hai tấm thôi, đại đa số là ảnh đồ ăn hoặc hoa cỏ, có vẻ là một người nhiệt tình, yêu đời.
Bình luận