Chương 56: 56
Chúc Chu cũng không biết Quan Quan đã gửi bao nhiêu ảnh, anh ngâm mình xong đi ra, Quan Quan đã nằm ngủ trên giường rồi, bên cạnh còn có máy tính bảng và điện thoại của anh. Anh đắp kín chăn cho con, sau đó nằm lên giường cầm điện thoại mới biết, hóa ra con đã gửi chừng 100 tấm hình qua, thậm chí còn xem lẫn mấy video tự sướng cười haha của hai cha con.
Chúc Chu 囧 luôn, nhanh chóng gửi qua một cái emoji chảy mồ hôi: Mới nãy tôi còn đang tắm, không ngờ con lại gửi nhiều ảnh qua như vậy, xin lỗi xin lỗi!
Thời Đường trả lời: Không có gì, chụp đẹp lắm.
Chúc Chu nghĩ đối phương chỉ khách sáo thôi, không để trong lòng, sợ quấy rầy Thời Đường, trả lởi: Cảm ơn, muộn rồi, ngủ đây. Thời tiên sinh cũng nghỉ ngơi sớm chút, ngủ ngon.
Thời Đường: Được, ngủ ngon.
Thời Đường ngồi trước bàn làm việc trả lời xong tin nhắn thì sờ bụng, cứ thấy chưa được no, dạ dày trống trải dẫn đến tâm tình cũng có vẻ trống trải theo.
Loại cảm giác gian nan này còn khó diễn tả bằng lời hơn việc tiếp tục một mối tình.
Nôm na thì giống một người chưa bao giờ thiếu nước bỗng nhiên phải chịu khát, có thể tưởng tượng được cảm giác kia dằn vặt thế nào.
Không chỉ có mỗi Thời Đường "nhớ" hai ba con, bà nội Lam Lam cũng nhớ Chúc Chu.
Tuy tạm thời con trai chưa về được nhưng để hai người tán gẫu trên mạng một chút vẫn được mà, chênh lệch múi giờ cũng chẳng sao, nhưng lúc nào liên lạc cũng được, không phải người trẻ tuổi đều thích thức đêm sao?
Ngày thứ ba, Chúc Chu đưa Quan Quan đến cửa hàng bán đặc sản chọn quà lưu niệm. Quan Quan mua cho Lam Lam hai gói thịt bò khô và heo khô, xếp hàng một hồi lâu. Chúc Chu thì mua mấy vật trang trí bằng gốm sứ, màu trắng tinh, rất hợp bày trong nhà Thời Đường, còn có mấy hoa quả khô để nấu canh nữa, không mua đồ ăn vặt cho Thời Đường, bởi vì anh luôn cảm thấy Thời Đường là một người rất chú ý đến đồ ăn, sẽ không thích ăn vặt. Ngoài ra, Chúc Chu còn mua cho mấy bạn nhỏ trong lớp Quan Quan mấy món quà, một hộp quà vặt lớn, có thể để cô giáo chia đều cho mỗi bạn, trong lớp cũng ít người, chắc chắn đủ chia.
Trước 11 giờ rưỡi đã quay lại khách sạn nghỉ ngơi nửa giờ, sau đó kéo theo hành lý đã đóng gói gọn gàng ra trạm tàu cao tốc. Lúc tới thì chỉ có một cái vali, trong balo cũng chỉ có đồ dùng hàng ngày linh tinh, giờ trong balo phồng to nhét đầy quà cáp, trong vali có nguyên một ngăn xếp kín hoa quả khô.
Về đến nhà, Chúc Chu cất hết đồ đạc đi, vọt vào tắm cùng Quan Quan, tùy tiện ăn cái gì đó, rồi hai ba con ngã ra giường ngủ say như chết. Buổi sáng dậy sớm quá, đi tới đi lui tới giữa trưa, tàu xe mệt nhọc, giờ phải ngủ một giấc nạp năng lượng.
Vốn Chúc Chu xin nghỉ phép ba ngày, hôm nay không cần làm cơm, nhưng nếu đã về thì có khí tối cứ sang nhà Thời Đường nấu cơm, ăn cùng nhau, cả nhà đều tiện, cũng không nhất thiết phải nghỉ đủ ba ngày.
Buổi chiều Thời Đường còn chưa về đến nhà đã nhận được tin nhắn của Chúc Chu.
"Thời tiên sinh, tối nay ăn canh rong biển nhé, cơm tối có cơm niêu với sườn, cậu thấy có được không?"
Bình luận