Chương 51: 51
Bạn cùng lớp của Quan Quan có thể đến đây học thì trong nhà đều không thiếu tiền, cho nên vườn trẻ cũng không bố trí thứ hai, bốn, sáu học môn này, ba, năm, bảy lại học môn khác, ở đây một ngày có mấy lớp cùng tiến hành, các loại lớp năng khiếu luôn, vườn trẻ cũng mời giáo viên về. Vườn trẻ được chính bên chủ đất mở, khởi công cùng lúc với tiểu khu, cho nên mới có thể cam kết miễn học phí vườn trẻ cho những hộ gia đình mua nhà ở đây, thậm chí cách đó hai con đường có trường tiểu học và cấp hai cũng có thể miễn học phí.
Bạn không tưởng tượng nổi thế giới của người có tiền chu toàn và thuận tiện thế nào đâu.
Cho nên sau khi Quan Quan học xong lớp mỹ thuật, nghỉ ngơi uống nước rôif tiếp tục học lớp ngoại ngữ.
Trong lớp có rất nhiều bạn cũng học lớp năng khiếu, Lam Lam cũng không ngoại lệ. Nhưng vì chuyện tổ chức sinh nhật, Lam Lam xin bố mẹ cho mình không đi học năng khiếu một tuần, muốn ngày nào cũng được về nhà sớm để chơi! Cho nên lúc ấy nhóc không đi học năng khiếu.
Lam Lam học cờ vua và ngoại ngữ, vì vậy hôm sau Lam Lam đến lớp ngoại ngữ, nhìn thấy Quan Quan được cô giáo dắt vào, nhóc reo lên một tiếng đầy kích động.
"Oa, Quan Quan!" Nhóc réo to tên Quan Quan, sau đó nhào tới ôm Quan Quan.
Quan Quan nhìn thấy đồng bọn mình quen, cảm giác lạ lẫm lập tức biến mất.
Đã là lớp năng khiếu thì không chỉ có một lớp báo danh, các bạn lớp khác cũng đăng ký lớp này, đông hơn lớp chính của các bé rất nhiều.
Bình thường mỗi lớp chỉ có tầm mười bé, trong phòng học lớn nhìn khá thưa thớt, nhưng lớp ngoại ngữ lại có tầm hai mươi bạn, tương đối náo nhiệt.
Nói chung là trải nghiệm học lớp năng khiếu ở vườn trẻ mới của Quan Quan rất hoàn mỹ, bé không thấy bất an, không thấy khó chịu. Bé thích hội họa nên bé học rất nghiêm túc, thầy giáo rất dịu dàng, tỉ mỉ, đến lớp ngoại ngữ thì cô giáo dí dỏm vui tính, trò chơi rất vui.
Thời Đường biết hôm nay là ngày đầu tiên Quan Quan đi học lớp năng khiếu, cho nên hắn đã cho trợ lý báo cáo lịch trình từ sớm, sau khi chắc chắn không có gì trì hoãn thời gian tan tầm thì yên tâm.
Giống như Chúc Chu không thích đã đồng ý với con rồi lại thất hứa, Thời Đường cũng không hề muốn Quan Quan phải cảm thấy thất vọng, có lúc hắn cảm thấy mình muốn bù đắp lại cái mình thiếu thông qua Quan Quan, như nếu đối xử tốt với Quan Quan chính là đối xử tốt với mình năm đó.
Hắn không nói rõ được cảm giác đó, nhưng hắn thường không kiềm được mà so sánh Quan Quan với mình khi bé, sau đó tưởng tượng nếu mình là Quan Quan thì sẽ như thế nào.
Có thể do ở chung nhiều hơn, Thời Đường cảm thấy Quan Quan và Chúc Chu cho mình chút cảm giác thân thiết, là một loại cảm giác không nói rõ được, nhưng lại không đáng ghét.
Khi Quan Quan tan học, quả nhiên thấy được Thời Đường đang đứng ngoài hành lang đợi đón bé, bé đưa tay chào Thời Đường, sau đó xách cặp nhỏ của mình chạy ra cửa lớp.
"Chú ơi!" Mắt bé sáng như sao, ban đầu còn lo lắng, nhưng cảm giác bất an sợ thất vọng tan thành mây khói.
Thời Đường thấy nụ cười xán lạn của Quan Quan thì cũng không thể giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng của mình, hắn chủ động đưa tay ra, nói: "Đi thôi, về nhà."
Bình luận