Chương 5: 5
Diệp Hàng nhìn Thời Đường đi từ phòng tắm ra, y từ trên giường ngồi dậy, hỏi: "Anh phải đi à?"
Thời Đường cầm khăn lau tóc, cũng không nhìn Diệp Hàng, ừ một tiếng.
Diệp Hàng vuốt tóc, níu kéo: "Chúng ta đi siêu thị mua nhiều đồ về như vậy, không bằng ở lại ăn bữa cơm rồi hẵng đi? Để em làm."
Diệp Hàng am hiểu làm cơm tây, mà Thời Đường ở nước ngoài đã sớm ăn ngán cơm tây rồi, còn có cơm tàu mỹ vị đang chờ, nghe vậy đáp: "Không được." Trong mắt Thời Đường, rõ ràng có thể ăn món ngon hơn, việc gì mình phải chịu thiệt. Trong từ điển của hắn, từ lúc mình về nước kia, đã không còn mấy chữ 'tự mình chịu thiệt' nữa rồi, nếu không hắn sẽ cảm thấy trước kia mình chịu khổ lâu như vậy cũng chỉ là lãng phí thời gian.
Đúng, hắn nỗ lực lâu như vậy, chỉ vì muốn làm một người ích kỷ, coi mình là trung tâm, trước hết thỏa mãn chính mình, sau mới nghĩ đến chuyện khác.
Diệp Hàng cầm lấy quần ngủ, vén chăn lên tròng vào, xuống khỏi giường nói với Thời Đường: "Ở lại chỗ của em khó khăn đến vậy sao?" Vừa nãy lúc Thời Đường trả lời tin nhắn y đã tỉnh rồi, y biết Thời Đường có tìm một đầu bếp. Vừa nghĩ đến chuyện tên đầu bếp kia có thể đến nhà hắn mà y thì chưa từng được đến lần nào, Diệp Hàng liền thấy có chút đau lòng.
Gia cảnh của Diệp Hàng không tệ, tuy không phải gia đình đại phú đại quý gì, nhưng từ nhỏ đã không phải lo cơm ăn áo mặc, một đường thuận buồm xuôi gió. Y là sinh viên nghệ thuật, tình cảm luôn rõ ràng, trong tình cảm luôn là bộ dáng hào hiệp bất kham, nhưng sâu trong nội tâm vẫn khao khát nửa kia cho mình nhiều tình yêu hơn. Sau khi y tốt nghiệp, một bên sáng tác, một bên mở phòng trưng bày dưới sự giúp đỡ của người trong nhà. Hiện tại đang chuẩn bị mở phòng tranh, trưng bày các tác phẩm nghệ thuật, chủ yếu trưng bày tác phẩm của những nghệ thuật gia trẻ trên thế giới. Sự nghiệp phát triển không ngừng, trong giới nghệ thuật có rất nhiều người biết đến y, chỉ cần là người có tài hoa, dù ở đâu cũng sẽ được người khác chú ý đến.
Hai năm trước, được bạn giới thiệu nên quen được Thời Đường, lúc đó y ra nước ngoài vận động mấy họa sĩ trẻ mình xem trọng về nước tổ chức triển lãm, quen được Thời Đường tại bữa tiệc. Lúc ấy cũng chưa ở bên nhau, quan hệ của bọn họ bắt đầu sau khi Thời Đường về nước.
Y chủ động bày tỏ, Thời Đường đáp ứng, cũng nói chính mình có mấy thói quen. Khi đó y không cảm thấy việc này có vấn đề gì, vừa nghĩ có thể ở bên Thời Đường, cái gì y cũng không quan tâm.
Tỷ như Thời Đường có không gian riêng của hắn, sẽ không dẫn ai về ở qua đêm, muốn làm chuyện thân thiết thì hoặc là đi khách sạn, hoặc là về nhà y.
So với khách sạn, đương nhiên Diệp Hàng thấy nhà mình thoải mái hơn, cho nên mấy tháng nay, tuy rằng số lần thân mật không nhiều, nhưng ngoại trừ lần đầu tiên ở khách sạn, những lúc khác đều về nhà y.
Nhưng dù có muộn đến mấy đi chăng nữa, cuối cùng Thời Đường đều rời đi, về nhà của riêng hắn.
Ngày hôm nay Diệp Hàng nổi hứng, lôi kéo Thời Đường đi siêu thị mua sắm ít đồ dùng hàng ngày cùng rau dưa hoa quả, vốn định làm cho hắn bữa cơm tàu. Y biết Thời Đường không thích cơm tây, dù sao trước đây dùng cơm có thể nhìn ra hắn rất khắc chế, vì duy trì lễ phép nên mới dùng cơm, cũng ăn cực ít. Sau này quan hệ tiến sâu hơn chút mới biết hắn chuộng ăn cơm tàu hơn.
Bình luận