Chương 48: 48
Chúc Chu có dự cảm rằng Chúc Phạn sẽ ở dưới lầu chờ mình, dù sao chuyện anh xuất hiện ở đây, còn mang cơm cho Thời Đường nhất định sẽ khiến người ta kinh ngạc. Người bình tĩnh đến đâu cũng đứng ngồi không yên, phải tán gẫu một chút, huống chi bọn họ còn là anh em.
Đợi Thời Đường ăn xong, Chúc Chu cũng không làm phiền Tiểu Lâm, anh tự áng chừng thời gian rồi hỏi thư ký bên ngoài phòng làm việc một chút rồi vào lấy hộp cơm.
Khi anh vào phòng, Chúc Phạn đã rời đi từ lâu.
Đến dưới lầu, Chúc Chu nhìn xung quanh một lượt, thấy Chúc Phạn đang ngồi trong xe cách đó không xa.
Chúc Phạn nhìn thấy Chúc Chu, mày càng nhíu chặt hơn, y xuống xe, đi về hướng Chúc Chu. Y mặc áo gió, khí chất xuất chúng.
Chúc Chu vừa xuống lầu đã đội mũ lên, hai người hai phong cách hoàn toàn khác nhau, một người cẩn thận tỉ mỉ từ đầu tới chân, một người ăn mặt nhàn nhã, khí chất ôn hòa.
Chúc Chu chủ động mở lời chào Chúc Phạn.
"Đã lâu không gặp."
Chúc Phạn đứng trước mặt Chúc Chu, nói: "Anh làm gì ở đây?" Ánh mắt lộ vẻ khó hiểu.
Chúc Chu bật cười: "Anh là đầu bếp của Thời tiên sinh, buổi trưa qua đây đưa cơm cho hắn."
"Sao anh phải làm chuyện như vậy? Anh rất nghèo sao?" Giọng điệu Chúc Phạn kìm nén, nhưng Chúc Chu vẫn nhận ra rằng Chúc Phạn không thích.
Chúc Chu không nhịn cười được, anh cảm thấy câu hỏi này của Chúc Phạn có chút ngốc, đáp: "Nhiều người đi làm không phải vì nghèo túng, anh cũng cần đi làm."
"Nhà ba để lại cho anh cùng khoản tiền để dành không đủ cho anh tiêu sao?"
Chúc Chu đáp một cách hiển nhiên: "Đủ tiêu, nhưng anh cũng phải suy nghĩ một chút cho con trai của mình. Người thông minh sẽ không chờ đến lúc miệng anh núi lở." Hiện giờ anh đã khác, cũng có người làm lí do cho anh cố gắng, không thể cứ tùy ý với cuộc đời của mình nữa.
Chuyện Chúc Chu trở thành baba khi chưa kết hôn Chúc Phạn cũng biết, nghĩ đến anh cũng bắt đầu cân nhắc những vấn đề thực tế thì nắm tay siết chặt cũng dần buông lỏng ra.
"Vậy cũng không cần phải đi làm cơm cho người khác, anh có thể đi làm việc khác, hoặc đến công ty của tôi. Ba thấy anh đến công ty làm cũng sẽ thấy vui." Chúc Phạn hời hợt đáp.
Chúc Chu khoát tay: "Cậu cũng biết năng lực của anh kém thế nào rồi, công việc chỗ cậu không hợp với anh. Anh thích làm cơm, thù lao của công việc này không hề kém hơn việc anh làm những công việc bình thường, thậm chí đãi ngộ cũng rất tốt. Anh biết cậu đang lo lắng điều gì, anh sẽ không tiết lộ cho Thời tiên sinh hay bất cứ bạn làm ăn nào của cậu biết chuyện chúng ta là anh em, sẽ không để cậu thấy mắt mặt đâu." Chúc Chu cho rằng Chúc Phạn đang lo lắng chuyện anh trai y là một đầu bếp bị truyền ra ngoài sẽ khiến ông chủ công ty như y mất mặt.
Ánh mắt Chúc Phạn lộ vẻ khó tin, sau đó cụp mắt bình tĩnh nói: "Anh thấy tôi lo người khác biết anh là anh trai tôi sẽ khiến tôi mất mặt sao?"
Bình luận