🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 47: 47

Sau khi Chúc Chu đi đón Quan Quan, Thời Đường cũng coi như ăn xong rồi.

Một mình hắn ngồi trước bàn ăn trong căn phòng trống, vô cùng yên tĩnh, Thời Đường bỗng chốc thấy hơi mê man.

Rõ ràng Chúc Chu mới đem con đến đây ở có nửa tháng thôi, mà hắn lại thấy bọn họ đã sinh hoạt như vậy thật lâu rồi.

Hắn không thấy không gian sinh hoạt của mình bị xâm nhập, cũng không thấy đứa trẻ ngứa mắt, đương nhiên có thể là do bé đủ ngoan ngoãn nghe lời, hơn nữa hắn cũng không thấy Chúc Chu càng ngày càng tùy ý có gì không ổn.

Thời Đường nghi rằng sâu thẳm trong lòng mình cũng không ghét việc bên cạnh có ai đó, thậm chí hắn còn khao khát cuộc sống tràn đầy hơn thở sinh hoạt củi gạo dầu muối này.

Phát hiện này khiến lòng hắn rung động, muốn phản bác theo bản năng, không muốn thừa nhận, nhưng sự thật đã bày ngay trước mắt. Vốn hắn cho rằng mình không thích sinh sống dưới một mái nhà cùng người khác, nhưng đến khi thực sự thay đổi mới phát hiện ra mình cũng không ghét điều đó, thậm chí còn hơi thích, bởi vì kiểu sinh hoạt này mang đến sự tiện lợi cho hắn, độ thoải mái được tăng lên.

Chính bởi vì phát hiện này mà xoắn xuýt, Thời Đường có chút mờ mịt.

Điều này khiến hắn cảm thấy rất xa lạ, suy nghĩ của hắn và những gì hắn cảm nhận được khác nhau một trời một vực.

Suy nghĩ một hồi mà vẫn chưa tìm được nguyên nhân, Thời Đường mờ mịt nhìn bát đũa trên bàn, chủ động đem vào bếp, đổ đồ thừa vào thùng rác, cho đồ vào máy rửa bát. Khi nhìn máy rửa bát hoạt động, Thời Đường cũng rót cho mình một cốc nước nóng.

Cứ vậy ngây người ra một lúc, Thời Đường bưng cốc về thư phòng với tâm tình phức tạp.

Chúc Chu quay lại, đầu tiên là đưa Quan Quan sang nhà Thời Đường, định dọn dẹp xong mới về nhà, kết quả lại thấy đồ trên bàn đã được dọn sạch, Chúc Chu chỉ cần lấy khăn lau bàn và bếp một lượt là xong.

Quan Quan đeo cặp sách nhỏ trên vai đứng ở cửa phòng bếp, nhìn thấy Chúc Chu cầm khắn lau, bé hỏi: "Baba, chú dọn hết đồ rồi ạ?" Bé hỏi như vậy là vì trên đường trở về Chúc Chu có nói với bé rằng phải qua nhà chú dọn bát đũa, nhưng giờ trên bàn lại chẳng thấy đồ đâu.

Chúc Chu lau bàn bếp, đáp: "Đúng vậy, chú đã giúp ba cho đồ vào máy rửa bát rồi, baba chỉ cần lau bếp và bàn ăn một lượt là xong."

Quan Quan than thở từ tận đáy lòng: "Chú thật tốt, lấy việc giúp ba làm niềm vui." Câu này là do bé mới học được từ chỗ cô giáo, đã dùng rất quen miệng.

Nhưng bé vẫn chọc cho Chúc Chu bật cười.

Chúc Chu vừa lau vừa hỏi: "Câu này của con dùng rất khá, là cô giáo dạy con sao?"

"Vâng ạ, cô giáo bảo ý là thích giúp đỡ người khác."

"Đúng rồi, bảo bối nhớ thật rõ."

"Hi hi."

Qua mấy phút, Chúc Chu đã dọn xong phòng bếp và bàn ghế, suốt quá trình đều không nghe được tiếng Thời Đường ra ngoài.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...