Chương 44: 44
8 giờ đúng, từng món điểm tâm được bày ra bàn. Mỗi đĩa điểm tâm sáng nhỏ bằng một nửa đĩa đồ ăn cho bữa tối, nhưng số lượng nhiều, riêng đồ muối đã có ba phần nhỏ, gồm rau trộn dầu vừng, tỏi đường ngon miệng và đậu đũa chua (1), anh còn xào thêm hai món mặn, hai món chay, ăn cùng một lồng sủi cảo hấp, một lồng tiểu long bao, một bát cháo, còn không phong phú sao? Không ngon sao?
Nhìn thôi đã thèm nhỏ dãi rồi, dạ dày co bóp càng dữ!
Chúc Chu dọn đồ ra bàn xong, nói với Thời Đường: "Tôi đi xem Quan Quan dậy chưa, Thời tiên sinh ăn trước đi."
Thời Đường gật đầu ngồi xuống, trước hết lấy thìa ăn miếng cháo nóng hổi, khá là nóng, hắn thổi rồi mới ăn, ăn một thìa cháo, lấy đũa gắp một cái sủi cảo hấp.
Mỹ vị nhân gian cũng chỉ đến thế thôi.
Chúc Chu về nhà, vào phòng Quan Quan, phát hiện con còn ngủ, ngủ rất say. Nếu sáng nay không phải món Quan Quan thích ăn thì Chúc Chu sẽ cho bé ngủ tiếp đấy, để bé đến ăn sáng ở vườn trẻ, nhưng con trai thích ăn hải sản tươi, không gọi bé dậy ăn cùng thì tiếc quá!
Khi Chúc Chu gọi Quan Quan rời giường, Quan Quan còn không vui hừ hừ mấy tiếng, xoay người đưa lưng về phía Chúc Chu ngủ tiếp.
Chúc Chu xoa xoa khuôn mặt nhỏ của bé, nói: "Dậy ăn điểm tâm thôi, có tiểu long bao baba tự mình làm, còn có cháo hải sản nữa nha, không phải con thích ăn cháo hải sản nhất sao? Bé heo con không rời giường, baba và chú sẽ ăn hết sạch đấy, sau đó cho bé heo con đến vườn trẻ ăn sáng."
Cứ như vậy năm, sáu phút, Quan Quan mới lười biếng ngáp một cái, dụi dụi mắt rời giường. Bởi vì bám giường, bé làm nũng không muốn tự mình ngồi dậy, muốn Chúc Chu bế bé đi phòng tắm.
Sao Chúc Chu có thể từ chối được, vui vẻ chấp nhận, bế con trai Quan Quan bảo bối ngọt ngào nhà mình từ trong chăn ra, khiêng lên vai, nói: "Heo con lười!" Sau đó chọc lét bé.
Tiếng cười của Quan Quan như lục lạc, eo bị ngứa xoay loạn cả lên, như một con sâu lông.
"Baba, đừng cù con nữa! Ha ha ha! Baba!"
Lại thêm năm, sáu phút nữa, cuối cùng bé cưng mới ăn mặc chỉnh tề xuất hiện trước mặt Thời Đường, Quan Quan rất có kinh nghiệm, chủ động chào hỏi Thời Đường.
Quan Quan ghé vào lòng ngực của Chúc Chu, đưa tay ra, cười hì hì nhìn Thời Đường nói: "Chú ơi, chào buổi sáng."
Thời Đường từ chỗ ban đầu là gật đầu, đến "Ừ", rồi "Được", giờ biến thành "Chào buổi sáng"
Sự biến hóa này xảy ra trong vô thức, chính Thời Đường cũng không để ý, cũng hưởng thụ nó mà không hay biết.
Lần trước Quan Quan không rời giường nổi, Chúc Chu cũng không gọi bé tiếp. Lúc anh quay lại chỗ Thời Đường, Thời Đường không thấy Quan Quan đâu còn hơi bất ngờ, hỏi ra mới biết, hôm nay bé con không ăn điểm tâm, ngủ thêm một lát, đến vườn trẻ mới ăn.
Được thôi, cho bé đậu đinh ngọt ngào ngủ thêm một lúc cũng được.
Thói quen rất đáng sợ, thói quen bất tri bất giác mà thành cũng rất đáng sợ.
Bình luận