Chương 43: 43
Chúc Chu và Quan Quan tay trong tay về nhà, Quan Quan đổi giày, nóng lòng chạy thẳng một đường về phía bát canh của mình, còn chưa đi được nửa đường đã bị Chúc Chu ngăn lại.
"Con đi rửa tay đi, ba bưng canh ra bàn cho con, được không?"
Quan Quan bày tư thế phanh xe, làm bộ quay đầu xe, sau đó chạy vào phòng tắm rửa tay, vừa chạy vừa nói: "Tuân lệnh!"
Chúc Chu nhìn bóng lưng nho nhỏ của Quan Quan, cười lắc đầu một cái đi nhà bếp
Chờ Quan Quan đi ra, trên bàn ăn đã bày sẵn hai bát canh nhỏ, Chúc Chu bế Quan Quan lên ghế trẻ em, nói với bé: "Con ăn canh trước đi, baba vào lấy canh gà nấu mì. Ăn xong thì hôm nay chúng ta đi nghỉ sớm nhé? Baba mệt rồi, con chơi cả ngày có mệt không?"
Có vẻ như trẻ con lúc nào cũng tràn đầy năng lượng.
Quan Quan háo hức cầm thìa nhỏ múc một thìa canh, nghe vậy đáp với giọng giòn tan: "Con không mệt!"
Chúc Chu bất đắc dĩ, xoa đầu con, nói: "Con ăn đi, baba đi nấu mì. Đừng để bỏng miệng nhé, thổi nguội bớt hẵng ăn."
"Vâng ạ!" Quan Quan đáp xong, chu môi thổi thổi canh trong thìa, thế nhưng bé thổi không được nhẹ cho lắm, một thìa canh bị bé thổi bay mất một nửa, cứ như vậy ăn đến là đắc ý.
Chúc Chu vào bếp, đổ canh gà ra, cho vào nồi đun sôi, sau đó chan canh lên phần mì trứng ở bên cạnh. Thật ra canh gà đem nấu với mì cán tay hoặc nấu hoành thánh là ngon nhất, nhưng anh mới chuyển nhà chưa được mấy ngày, còn chưa có thời gian rảnh làm sủi cảo với hoành thánh, hôm nay cũng không kịp cán mì, cứ dùng mì ăn liền là được.
Nói là mì ăn liền nhưng Chúc Chu cũng bỏ thêm cà chua, chút rau xanh và thịt hun khói cắt miếng, màu sắc hương vị khiến người ta thèm ăn.
Mà Thời Đường đóng cửa xong thì làm gì nhỉ?
Hắn bưng canh đứng ở cửa mấy giây, tự nhiên không biết nên phản ứng thế nào.
Đến khi bụng đói kêu ùng ục hắn mới nhấc chân quay người vào bếp.
Không phải Thời Đường không biết nấu cơm, ở nước ngoài mấy năm, hắn không quen ăn cơm tây, cũng biết đến mấy siêu thị Trung Quốc mua đồ về nấu mấy món, hắn vẫn biết làm mấy món đơn giản như khoai tây sợi xào (1) hay trứng xào cà chua (2), mì trụng.
Thế nhưng lâu quá rồi hắn không động tay, hắn có nhiều việc quan trọng hơn cần làm, điều này khiến hắn dần dần không lãng phí thời gian trong bếp nữa.
Hắn đi vào bếp, đặt bát canh lên bàn, ngẩn người mấy giây, sau đó lặng lẽ tới trước tủ lạnh, mở ra, quét mắt nhìn từ trên xuống dưới. Nguyên liệu nấu ăn trong tủ rất phong phú, được sắp xếp gọn gàng, phía trên là ngăn đông, thế mà hắn còn phát hiện ra hai hộp hoành thánh. Vốn hắn chỉ định nấu chút bò viên, trụng thêm chút mì ăn tạm thôi.
Hắn biết hoành thánh này là của ai, lúc trước khi Chúc Chu vẫn là đầu bếp của hắn có tự tay làm, đem mấy hộp qua, trong đó có lấy một hộp ra làm bữa tối cho hắn rồi. Hóa ra còn hai hộp, mà trước giờ hắn không vào bếp, cũng không phát hiện ra, nếu tìm ra sớm một chút thì đã không cần đói bụng nhiều ngày như vậy rồi.
Bình luận