🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 41: 41

Tuy ngã bệnh, tuy chậm trễ công việc vì nằm viện, tuy trên cánh tay còn cắm kim truyền nước, nhưng tâm trạng Thời Đường cũng không tệ, nói đúng ra là rất tốt.

Đương nhiên chuyện này có liên quan đến việc được ăn đồ mình muốn, thậm chí là nhờ có bữa tối này mà tâm tình vốn tăm tối nửa tháng nay như được người ta bật máy thông gió hút hết mây đen trong lòng đi vậy, khỏi phải nói nhẹ lòng hơn bao nhiêu.

Thời Đường ung dung thong thả ăn hết bữa tối sớm, vừa lau miệng vừa nhếch miệng lộ ra nụ cười nhạt, nụ cười ấy rất ngắn ngủi nhưng Chúc Chu vẫn bắt được, cười theo.

Khác với vẻ thong dong của Thời Đường, nụ cười của Chúc Chu cũng phù hợp với phong cách từ trước đến giờ của anh: ngượng ngùng.

Anh nhìn thấy bát đĩa của Thời Đường sạch bong, rất vui vẻ, đơn giản chỉ là niềm vui khi đồ ăn của mình được người ta yêu thích rồi tiêu diệt sạch sẽ thôi.

Sau khi Thời Đường ăn xong, Chúc Chu tự giác qua dọn dẹp.

Cả hai đều không phải người nhiều lời, Thời Đường ngồi dựa vào giường bệnh, trong lòng thỏa mãn.

Chúc Chu dọn đồ xong thì nói mấy câu cảm ơn với Thời Đường.

Thời Đường vung tay, không quá để ý, nói: "Loại thời khắc ấy, dù anh có gọi cho người bạn nào của mình thì người đó cũng sẽ phản ứng như tôi thôi, cũng sẽ báo cảnh sát giúp cậu."

Chúc Chu nghe vậy thì ngẩn người, không phản bác, anh chỉ nói thầm trong lòng một câu.

Bạn bè tôi rất ít, bạn thân năm đó học cùng không phải người thành phố này, huống hồ tốt nghiệp xong ai bận việc người nấy, tất nhiên cũng từng gặp lại.

Anh chưa từng rời khỏi thành phố của mình, người ta bận bịu công việc, cũng chưa từng quay lại. Dần dà từ chỗ không có gì giấu nhau biến thành dịp lễ tết mới hỏi thăm một câu.

Từ sau khi có con, anh đặt hết sự chú ý của mình lên người bé, đến họp lớp đại học cũng chưa từng tới tham gia.

Sau đó anh đổi số điện thoại, cũng không biết đối phương có biết số này không, nếu không biết thì khi gọi tới sẽ bị cúp máy luôn. Số lạ bây giờ toàn đều là tiếp thị với lừa đảo gọi tới, gặp số lạ sẽ có thể không nhận, đặc biệt là vào buổi tối.

Bởi vì câu nói ấy của Thời Đường, Chúc Chu đã nghĩ tới rất nhiều chuyện trước đây, không khỏi cảm khái không thôi, nhưng anh không vì một câu nói của Thời Đường mà coi đó là lẽ dĩ nhiên.

Anh hỏi thăm bệnh tình của Thời Đường.

"Bác sĩ nói thế nào? Có nghiêm trọng không?"

"Không nghiêm trọng, nằm viện theo dõi hai ngày, truyền nước hai ngày là có thể ra viện rồi."

Chúc Chu gật đầu hỏi: "Vậy phương diện ăn uống có yêu cầu gì cần lưu ý không?"

"Cần phải ăn đồ thanh dạm." Thời Đường trả lời xong, hỏi ngược lại Chúc Chu: "Nhà của anh tìm đến đâu rồi?"

Chúc Chu nhớ rõ Thời Đường nói phải ăn thanh đạm, đáp: "Tôi còn nghĩ mình sẽ tìm được nơi thích hợp nhanh thôi, nhưng nếu cân nhắc thêm vấn đề đi học của con thì đến giờ vẫn chưa tìm được nơi thích hợp."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...