Chương 40: 40
Lúc Thời Đường hỏi câu này cũng không nghĩ nhiều, càng không nhớ tới mình còn một căn hộ cùng tầng vẫn đang để trống.
Nơi hắn ở là khu căn hộ hai căn chung một thang, căn hộ cùng tầng cũng được hắn mua luôn rồi, lúc ấy là vì hắn không muốn phải tiếp xúc với mấy người thượng vàng hạ cám, thậm chí là khách vãng lai. Bình thường, những hộ gia đình sống chung một tầng sẽ phải chú ý một chút, không tránh khỏi việc phải giữ gìn mối quan hệ với hàng xóm, biếu qua biếu lại, thường xuyên qua lại với nhau, lâu rồi thành quen.
Nhưng hắn không cần, cũng không muốn cưỡng ép mình làm vậy.
Dù sao việc mua hai căn nhà đối với hắn cũng không có gì khó. Để tránh phiền phức, hắn mua luôn hai căn, bởi vậy nhân viên môi giới cũng cho hắn giá ưu đãi, cung cấp gia cụ đầy đủ, chất lượng cũng không tệ lắm. Căn phòng đầy đủ nội thất kia vẫn để không, định kỳ có nhân viên vệ sinh đến quét tước thông gió cho cả hai căn nhà nên dù không có ai ở nhưng vẫn sạch sẽ.
Hắn chỉ có một vấn đề, đó là làm thế nào để mở miệng để Chúc Chu tiếp tục làm cơm cho hắn.
Tuy Chúc Chu nói nếu hắn cần thì lúc nào cũng có thể qua nấu cơm cho hắn, nhưng anh cũng chưa nói sẽ tiêp tục làm cơm cho hắn.
Thời Đường thấy mở miệng nói ra chuyện này còn khó hơn việc hắn đi đàm phán hợp đồng trị giá mấy trăm triệu.
Lúc bấy giờ Chúc Chu đã thu thập hành lý xong, dắt theo Quan Quan đến một khách sạn cách đó ba con phố, cách chỗ ở cũ một trạm tàu điện ngầm, không xa lắm, đi bộ cũng tầm 2km thôi.
Sau khi đến khách sạn, Chúc Chu mới tạm thời thở phào nhẹ nhõm. Quan Quan lại rất hưng phấn, bé ôm khủng long nhồi bông của mình chạy tới chạy lui, giống như được đi nghỉ phép thật vậy.
Chúc Chu rất khi cho Quan Quan ở khách sạn. Bởi vì mang theo trẻ con không tiện, Chúc Chu hầu như không ra ngoài du lịch, toàn đưa Quan Quan đi chơi trong nội thành, bình thường đều là sáng đi chiều về, cho nên có rất ít cơ hội ở khách sạn.
Quan Quan chạy mệt, nằm lỳ trên giường hỏi Chúc Chu.
"Baba, chúng ta phải dọn nhà sao ạ? Chuyển đi đâu ạ?"
Chúc Chu lấy điện thoại ra xem nhà, vừa xem vừa nhắn tin với luật sư bàn chuyện mình cần làm, nghe vậy đáp: "Đúng vậy, còn chưa biết đi đâu đây. Baba xem một chút đã."
Quan Quan hỏi: "Vậy có phải sau này sẽ không gặp được chú Chu nữa không ạ?" Đồng ngôn vô kỵ, huống hồ Quan Quan còn không biết chuyện xảy ra giữa Chu Nhất Thành và Chúc Chu, thế giới của trẻ con thực sự rất tốt đẹp.
Chúc Chu cũng không trách Quan Quan, anh tình nguyện tạm thời giữ lại phần tốt đẹp này cho con, nếu sau này lớn lên mà Quan Quan còn nhớ người này thì anh sẽ nói hết mọi chuyện cho con. Nhưng bây giờ như thế là được rồi.
Anh bình tĩnh nói: "Chú Chu bận lắm, nghe nói gần dây chú ấy phải đi nơi khác công tác mấy tháng." Chu Nhất Thành thường xuyên đi công tác, Quan Quan biết chuyện ấy nghĩa là gì.
Quan Quan suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy cũng được." Cũng không tiếp tục hỏi chuyện liên quan đến Chu Nhất Thành nữa.
Bình luận