Chương 4: 4
Chúc Chu ngồi trên tàu điện ngầm gửi tin nhắn cho Thời Đường, hỏi hắn trưa nay muốn ăn gì, có món gì đặc biệt muốn ăn hay không.
Chúc Chu: Thời tiên sinh, buổi trưa ngài muốn ăn món gì, có đặc biệt muốn ăn món nào không?
Khoảng năm phút sau, Thời Đường hồi âm.
Thời Đường: Canh rong biển.
Chúc Chu nhìn thời gian, do dự một chút rồi trả lời.
Chúc Chu: Nấu canh rong biển phải mất hơn một giờ, nếu như muốn ăn thì có thể phải muộn chút, bởi vì nếu giờ làm thì tầm 1 giờ mới xong.
Thời Đường: Được.
Chúc Chu: Vậy được rồi. Ngoài canh rong biển ra, những món khác tôi tự ý phát huy nhé?
Thời Đường: Ừ.
Với một Thời Đường lời ít ý nhiều, Chúc Chu nói chuyện cách một chiếc điện thoại không thấy thấp thỏm như lúc tự mình trao đổi trực tiếp, khá thả lỏng.
Chúc Chu suy nghĩ một chút rồi gửi một tin đi.
Chúc Chu: Lần sau có món gì muốn ăn, có thể báo sớm cho tôi, như vậy tôi có thể sớm chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.
Thời Đường: ok.
Hỏi xong, Chúc Chu nghía thời gian, bắt đầu hẹn thời gian giao đồ ăn tới cửa, như vậy khi anh đến nơi, rau dưa tươi mới cần dùng cũng vừa hay giao tới.
11 giờ hơn đến nhà họ Thời. Rửa nguyên liệu, cắt gọt mất nửa giờ, bắc canh rong biển lên ninh. Thời tiên sinh có thói quen uống canh rồi mới ăn cơm, cho nên chờ ninh canh được 40 phút Chúc Chu mới bắt đầu mở bếp nấu cơm. Đến lúc canh xong, đồ ăn với cơm cũng vừa vặn chín, món nào cũng nóng hôi hổi, ăn mới thoải mái.
Thật ra trước đây Chúc Chu quen sống trong nhung lụa không phải trời sinh đã có tay nghề nấu ăn tốt. Anh bắt đầu học làm cơm xào rau là khi muốn thi lấy chứng nhận tư cách cha mẹ. Bởi vì sau này bé con có thể ăn thức ăn phụ, dù tiền trong nhà đủ để mời vú em hoặc bảo mẫu, nhưng chính phủ không quan tâm bạn có thể mời hay không, chút kiến thức căn bản vẫn phải biết rõ, đây là nội dung sát hạch tư cách cha mẹ.
Cho nên anh mới bắt đầu nghiên cứu về thức ăn phụ cho em bé, từ từ phát triển ra kỹ năng khác. So với xào rau, anh thấy thao tác nấu canh đơn giản dễ làm hơn nhiều. Chuẩn bị nguyên liệu thật kỹ, cho vào nồi, đặt thời gian, đến giờ là có thể thưởng thức một món canh bổ dưỡng. Lâu dần, Chúc Chu rất tâm đắc với những món canh mình nấu.
Sau đó lại chăm bé con mấy năm, tay nghề lên nhanh như diều gặp gió, chính là để con mình ăn vào khỏe mạnh vui vẻ.
Nấu ra món không mùi không vị, con ăn không vui, có dinh dưỡng đến mấy thì đồ ăn cũng mất đi sức hấp dẫn.
Vì con mà thay đổi bản thân, cuối cùng trở thành kỹ năng mưu sinh của mình, Chúc Chu cũng rất vui vẻ.
Tuy rằng mấy chuyên ngành đã học lúc trước không có đất dụng võ, dù sao anh cũng không phải sinh viên năm nhất, tuổi tác cũng không nhỏ, muốn bồi dưỡng cũng là bồi dưỡng sinh viên mới tốt nghiệp, nghĩ tới đây, nội tâm Chúc Chu thấy hơi tiếc, toi công mấy năm đi học rồi.
Bình luận