🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: 4

Chúc Chu ngồi trên tàu điện ngầm gửi tin nhắn cho Thời Đường, hỏi hắn trưa nay muốn ăn gì, có món gì đặc biệt muốn ăn hay không.

Chúc Chu: Thời tiên sinh, buổi trưa ngài muốn ăn món gì, có đặc biệt muốn ăn món nào không?

Khoảng năm phút sau, Thời Đường hồi âm.

Thời Đường: Canh rong biển.

Chúc Chu nhìn thời gian, do dự một chút rồi trả lời.

Chúc Chu: Nấu canh rong biển phải mất hơn một giờ, nếu như muốn ăn thì có thể phải muộn chút, bởi vì nếu giờ làm thì tầm 1 giờ mới xong.

Thời Đường: Được.

Chúc Chu: Vậy được rồi. Ngoài canh rong biển ra, những món khác tôi tự ý phát huy nhé?

Thời Đường: Ừ.

Với một Thời Đường lời ít ý nhiều, Chúc Chu nói chuyện cách một chiếc điện thoại không thấy thấp thỏm như lúc tự mình trao đổi trực tiếp, khá thả lỏng.

Chúc Chu suy nghĩ một chút rồi gửi một tin đi.

Chúc Chu: Lần sau có món gì muốn ăn, có thể báo sớm cho tôi, như vậy tôi có thể sớm chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.

Thời Đường: ok.

Hỏi xong, Chúc Chu nghía thời gian, bắt đầu hẹn thời gian giao đồ ăn tới cửa, như vậy khi anh đến nơi, rau dưa tươi mới cần dùng cũng vừa hay giao tới.

11 giờ hơn đến nhà họ Thời. Rửa nguyên liệu, cắt gọt mất nửa giờ, bắc canh rong biển lên ninh. Thời tiên sinh có thói quen uống canh rồi mới ăn cơm, cho nên chờ ninh canh được 40 phút Chúc Chu mới bắt đầu mở bếp nấu cơm. Đến lúc canh xong, đồ ăn với cơm cũng vừa vặn chín, món nào cũng nóng hôi hổi, ăn mới thoải mái.

Thật ra trước đây Chúc Chu quen sống trong nhung lụa không phải trời sinh đã có tay nghề nấu ăn tốt. Anh bắt đầu học làm cơm xào rau là khi muốn thi lấy chứng nhận tư cách cha mẹ. Bởi vì sau này bé con có thể ăn thức ăn phụ, dù tiền trong nhà đủ để mời vú em hoặc bảo mẫu, nhưng chính phủ không quan tâm bạn có thể mời hay không, chút kiến thức căn bản vẫn phải biết rõ, đây là nội dung sát hạch tư cách cha mẹ.

Cho nên anh mới bắt đầu nghiên cứu về thức ăn phụ cho em bé, từ từ phát triển ra kỹ năng khác. So với xào rau, anh thấy thao tác nấu canh đơn giản dễ làm hơn nhiều. Chuẩn bị nguyên liệu thật kỹ, cho vào nồi, đặt thời gian, đến giờ là có thể thưởng thức một món canh bổ dưỡng. Lâu dần, Chúc Chu rất tâm đắc với những món canh mình nấu.

Sau đó lại chăm bé con mấy năm, tay nghề lên nhanh như diều gặp gió, chính là để con mình ăn vào khỏe mạnh vui vẻ.

Nấu ra món không mùi không vị, con ăn không vui, có dinh dưỡng đến mấy thì đồ ăn cũng mất đi sức hấp dẫn.

Vì con mà thay đổi bản thân, cuối cùng trở thành kỹ năng mưu sinh của mình, Chúc Chu cũng rất vui vẻ.

Tuy rằng mấy chuyên ngành đã học lúc trước không có đất dụng võ, dù sao anh cũng không phải sinh viên năm nhất, tuổi tác cũng không nhỏ, muốn bồi dưỡng cũng là bồi dưỡng sinh viên mới tốt nghiệp, nghĩ tới đây, nội tâm Chúc Chu thấy hơi tiếc, toi công mấy năm đi học rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...