🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 39: 39

Thời Đường nhìn Chúc Chu, hỏi khẽ.

"Anh tìm được công việc mới chưa?"

Nhất thời Chúc Chu không kịp phản ứng lại.

"Hả?"

Thời Đường không lặp lại, hắn tin Chúc Chu nghe được rồi, anh chỉ chưa kịp lấy lại tinh thần, hắn lẳng lặng nhìn Chúc Chu.

Chúc Chu hỏi xong liền tập trung lại, lập tức đáp: "Vẫn chưa."

Thời Đường nhìn hai má còn tái nhợt của Chúc Chu, không hỏi tiếp nữa, quay ra nhìn bố cục căn nhà.

Với người quen ở trong nhà lớn như Thời Đường mà nói thì chỗ này có hơi nhỏ hẹp, nhưng chim sẻ dù nhỏ thì vẫn đủ lông đủ cánh, phòng ở được thu dọn sạch sẽ ấm áp. Hắn nhìn nhà bếp, đi tới, nói với Chúc Chu: "Có phải anh bị bệnh không, uống nước chứ? Uống đi." Có thể do không quen quan tâm người khác, giọng hắn có chút mất tự nhiên.

Chúc Chu theo sau Thời Đường, nói: "Tôi tự lấy được. Có hơi cảm cúm, uống thuốc rồi." Nhắc đến uống thuốc, Chúc Chu không nhịn được nhớ đến Chu Nhất Thành bỗng nhiên trở mặt, run lên theo bản năng, bởi vì đối với anh, ký ức này rất đáng sợ.

Không ai nghĩ rằng hàng xóm bình thường hòa thuận, anh trai tốt nhà bên đột nhiên lại làm ra chuyện như vậy với anh.

Chúc Chu đưa mu bàn tay lên lau miệng.

Thời Đường quay đầu lại nhìn thấy Chúc Chu đang lau miệng, vừa vặn nhìn thấy cổ tay anh hồng hồng, rót một ly nước ấm đưa cho Chúc Chu, hỏi: "Gã làm?"

Chúc Chu xấu hổ khi để người khác nhìn thấy mình chật vật, gật đầu kéo ống tay áo xuống che đi vết đỏ, nhận chén nước nói: "Cảm ơn."

Với việc Thời Đường xuất hiện, Chúc Chu vô cùng cảm kích, không biết làm thế nào mới có thể trả lại sự giúp đỡ của hắn.

Nhưng hiện tâm tình anh còn chưa ổn định, chưa nghĩ được chuyện báo đáp đối phương, anh chỉ muốn ngồi xuống đâu đó nghỉ ngơi một chốc.

Chúc Chu bưng ly nước, ngồi xuống ghế salon, thậm chí anh còn quên không rót nước cho Thờ Đường.

Thời Đường cũng không để tâm, dù sao người ta vừa mới trải qua một chuyện không tốt.

Suýt chút nữa đã bị xâm hại, chuyện này không thể coi là chuyện vui được.

Nhìn thấy Chúc Chu ôm ly nước ngẩn người, Thời Đường không nói gì.

Sau một lát, Chúc Chu càng lúc càng buồn ngủ, tinh thần uể oải, uống thuốc cảm cúm xong đều sẽ khiến người ta mệt rã rời.

Thời Đường nói với Chúc Chu: "Anh đi ngủ đi, tôi cũng về đây. Có chuyện gì thì có thể liên lạc với tôi sau."

Chúc Chu như vừa phát hiện ra trong nhà còn có một người khác, đứng lên nói với Thời Đường cũng vừa đứng dậy: "Ngày hôm nay rất cảm ơn Thời tiên sinh, cảm ơn anh."

Ngoại trừ nói cảm ơn Chúc Chu cũng không biết nên nói gì hơn, anh vẫn luôn là người ăn nói vụng về.

Thời Đường có tiền hơn anh, năng lực giỏi hơn anh, có vẻ chẳng thiếu thứ gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...