Chương 38: 38
Chu Nhất Thành rót cốc nước rồi quay lại phòng ngủ của Chúc Chu.
Nhẹ chân đi tới đầu giường, đặt cốc nước lên tủ đầu giường, sau đó mới ngồi xuống, nhìn Chúc Chu đã thiu thiu ngủ.
Nhìn trán anh, chóp mũi, lông mi, dáng mắt dễ nhìn, khóe môi cùng làn da trắng nõn của anh.
Chu Nhất Thành thích Chúc Chu, y không chối bỏ chuyện này, nhưng tính tình y cũng chẳng phải loại muốn ổn định một chỗ.
Đừng chỉ nhìn vẻ ngoài đàng hoàng trịnh trọng của y, thực ra bên trong y có cuộc sống đời tư rất phong phú, có bạn giường cố định, thỉnh thoảng cũng chơi tình một đêm.
Lần đầu y nhìn thấy Chúc Chu đã biết người như anh không thích hợp với mình, huống hồ anh còn là hàng xóm, còn nuôi trẻ con.
Lần đầu gặp anh y đã có hảo cảm với anh, biết rõ mình và đối phương không đi chung một con đường, cho nên Chu Nhất Thành vẫn luôn duy trì hình tượng hàng xóm tốt để qua lại với đối phương.
Y không né tránh việc tiếp xúc với Chúc Chu, giữ mối quan hệ bạn bè với đối phương.
Thế nhưng năm rộng tháng dài, Chu Nhất Thành phát hiện khao khát về phương diện kia của mình với Chúc Chu ngày càng mãnh liệt.
Y muốn chiếm lấy Chúc Chu, không cần dài lâu, chỉ mong chiếm được anh trong chốc lát thôi.
Nói trắng ra, y muốn làm Chúc Chu.
Nhưng y vẫn chưa tìm được cơ hội.
Chu Nhất Thành nhìn Chúc Chu nằm trên giường với ánh mắt trìu mến. Bởi vì sinh bệnh nên hai má Chúc Chu lộ vẻ đỏ ửng bất thường, đôi môi thoạt nhìn hơi nhạt màu, khi anh nhắm mắt lại mang vẻ đẹp yếu đuối so với lúc thường.
Bởi vì vẻ mệt mỏi này mà nội tâm Chu Nhất Thành ngứa ngáy, cảm xúc vốn được giấu kín trong lòng bắt đầu sục sôi, lòng bàn tay y ngứa ngáy, nhìn Chúc Chu, chậm rãi đưa tay vuốt ve gò má anh.
Động tác của y rất nhẹ, ban đầu Chúc Chu còn không nhận ra.
Khi môi bị thứ gì đó đè lên, Chúc Chu bàng hoàng mở mắt ra, đưa tay đẩy thứ đang đè mình ra.
Tay đưa ra Chúc Chu mới phát hiện đó là thân thể của Chu Nhất Thành, y nhoài nửa người lên, một tay chống bên người anh, miệng dán lên môi anh, thậm chí còn muốn dùng lưỡi. Sau khi phát hiện ý đồ của y, Chúc Chu kinh hãi biến sắc, đẩy Chu Nhất Thành ra sau.
Cùng là đàn ông, sức của Chúc Chu cũng không hề nhỏ, dù Chu Nhất Thành có chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn bị Chúc Chu đẩy ra một chút, nhưng y rất nhanh đã sấn tới, một tay khóa tay Chúc Chu đè bên gối.
Y không nói câu nào, chỉ muốn tiếp tục làm việc, như mê như muội.
Chúc Chu vừa kinh vừa sợ, không ngờ người trước mắt lại là Chu Nhất Thành, anh vừa giãy dụa vừa hoảng loạn nói: "Thành ca anh làm gì đây? Anh đừng có như vậy!"
Chu Nhất Thành nhìn Chúc Chu, ánh mắt vô cùng chân thành, giọng nói dịu dàng: "Chúc Chu, anh thích em, thích em, có thể cho anh hôn em một cái không?"
Bình luận