Chương 35: 35
Ngày ấy khi Chúc Chu rời khỏi nhà Thời Đường, Thời Đường ngồi một mình bên bàn ăn, nhìn một bàn đồ ăn thơm ngào ngạt, không có nổi một chút khẩu vị nào.
Hắn vừa nghĩ tới Chúc Chu lại nhớ đến chuyện mình không biết gì như một thằng ngu.
Thời Đường vốn coi khả năng tự chủ là thứ hắn tự hào nhất.
Mà từ hôm qua hắn đã phát hiện mình sai rồi.
Trong lòng cảm thấy vô cùng ngột ngạt, đặc biệt là khi nhìn thấy người giả vờ hồ đồ, đeo vỏ bọc cái gì cũng không biết kia, lòng càng thêm phẫn nộ, bởi vì hắn thấy mình như biến thành kẻ khờ.
Khi Ngô Hoài Vũ nói chuyện này cho hắn biết, hắn còn không có phản ứng lớn như vậy, bởi vì hắn và Ngô Hoài Vũ đều có nỗi khổ riêng, hắn bị cắm sừng, còn Ngô Hoài Vụ bị biến thành người thứ ba, chẳng ai hơn ai.
Cùng gặp phải chuyện tồi tệ như nhau.
Nhưng Chúc Chu không giống thế. Ngoại trừ đến đây làm cơm thỏa mãn nhu cầu ăn uống của hắn ra, anh ta cũng không gây sự chú ý gì, còn lừa gạt hắn, giả vờ không hay biết gì, mà hắn còn có thiện ý với ba con anh ta.
Không ngốc sao?
Không ngu xuẩn sao?
Không nên tức giận sao?
Cho nên khi Chúc Chu khúm núm hỏi hắn lúc nào mới ăn cơm, rốt cuộc hắn không nhịn được nữa, trút giận lên đầu cái người không liên quan gì đến mình kia.
Trong nháy mắt nổi nóng ấy, hắn thấy mình như được giải thoát, nhưng khi thấy mình đã cuốn một người khác vào chuyện như vậy, còn làm cho người ta phải hoảng sợ vì hứng chịu cơn giận của hắn, hắn lại thấy bất an một cách khó hiểu.
Hắn nhìn thấy cửa mở ra rồi khép lại, nhìn căn phòng rộng lớn trống rỗng, còn có bữa tối trước mặt.
Nhiều lần hắn muốn giơ tay gạt phăng những thứ trên bàn xuống đất cho rồi, quá vướng mắt.
Nhưng cuối cùng hắn cũng không làm như thé, hắn đứng lên, tự mình đem đồ vào nhà bép, đổ hết thức ăn vào thùng rác, ném bát đĩa bẩn vào máy rửa bát.
Đến tủ rượu lấy ra một chai, bỏ mấy viên đá vào ly rượu, mang vào thư phòng.
Hình như khi người ta càng muốn say thì lại không thể say được.
Sau khi uống hết một chai rượu mạnh, cuối cùng Thời Đường cũng say. Hắn nằm trên ghế salon trong thư phòng, mơ màng thiếp đi.
Ngủ thẳng tới sau nửa đêm, hắn mơ một giấc mơ, trong mơ hắn rất lạnh. Hồi lên sơ trung, mỗi tháng hắn về nhà một lần, nhưng ngày hôm đó trời đột nhiên trở lạnh. Thời tiết rét lạnh căm căm, người khác đều mặc áo khoác dày, chỉ có hắn ra vẻ đại ca không mặc áo len, đến một cái áo khoác dày cũng không có.
Hắn mượn di động của người khác gọi điện về nhà, không ai nhận, đến tối mới có người bắt máy, em trai hi hi ha ha trong điện thoại hỏi ai đó.
Sau khi hắn báo tên, em trai kéo điện thoại ra xa một chút, hỏi người trong nhà.
"Là Thời Đường này, ai ra nhận điện thoại đi, con muốn về phòng chơi game." Hôm nay là thứ bảy, học sinh không học nội trú đều về nhà nghỉ hai ngày cuối tuần.
Bình luận