Chương 34: 34
Hôm nay là lần Chúc Chu tới đón Quan Quan trễ nhất, cô giáo cũng hơi sốt ruột, gọi điện thoại cho Chúc Chu hỏi nguyên nhân, nói uyển chuyển thì là hỏi có phải anh đã gặp chuyện gì không.
Chúc Chu lập tức nói xin lỗi, tới ngay đây, tự nhiên có chút việc cần phải làm, thật sự rất xin lỗi.
Bởi vì có ấn tượng tốt về Chúc Chu nên cô giáo hỏi xong cũng không nói gì, còn dặn anh đừng gấp, trên đường chú ý an toàn.
Một số thầy cô giáo ở lại vườn trẻ luôn, nên cũng không sốt ruột tan tầm lắm, bởi vì dù các cô có đi làm hay tan tầm, nếu không ra ngoài chơi, thì sẽ vẫn ở trong vườn trẻ, trông trẻ con cũng không sao, chỉ là cảm thấy bé con còn nhỏ, bạn bè đều về hết, nhiều lớp tắt đèn tối om, chỉ có lớp họ sáng đèn, một đứa trẻ như bé ngồi một mình cùng cô giáo quá đáng thương.
Bởi vì đang là thời gian tan làm, cô giáo lấy điện thoại ra, thỉnh thoảng lại nhắn tin chat với bạn bè, khá thả lỏng.
Tuy Quan Quan đang cầm đồ chơi trong tay nhưng tâm trí lại không đặt lên đồ chơi, thỉnh thoảng bé lại xoay người, quỳ trên ghế salon rướn cổ nhìn ra ngoài cửa sổ lớp học, muốn nhìn thấy Chúc Chu xuất hiện.
Nhưng nhìn thật nhiều lần, Chúc Chu vẫn chưa xuất hiện.
Gửi trẻ lại muộn thì muộn nhất 8 giờ rưỡi phải đón bé về rồi, mà Chúc Chu nán lại chỗ của Thời Đường quá lâu, trên đường lại hơi hoảng hốt, 8 giờ 40 mới về đến nơi. Mặt trời đã khuất dạng từ lâu, bầu trời chỉ còn màu lam thẫm và màu đen, vườn trẻ đền đuốc sáng rỡ, đa số các lớp đã tắt đèn đóng cửa, chỉ còn lớp của Quan Quan là sáng đèn.
Khi Chúc Chu xuất hiện ở cổng vườn trẻ, Quan Quan đang trong trạng thái uể oải lập tức nhảy từ trên ghế salon xuống, kích động nói với cô giáo đang chờ mòn mỏi ở một bên: "Cô ơi, baba của con đến rồi! Baba đến rồi!" Vừa nói bé vừa chỉ tay về phía cửa lớn, Chúc Chu đang đi tới.
Cô giáo cũng có chút uể oải, dù sao ban ngày đã phải đi làm rất vất vả, sau khi tan làm còn không được nghỉ ngơi, vẫn luôn phải chăm trẻ con.
Chúc Chu áy náy, không chỉ là với con mà còn đối với cô giáo nữa.
Cho nên hai bên vừa thấy mặt, Chúc Chu đã cúi người nói xin lỗi.
"Xin lỗi cô giáo, hôm nay tôi bận quá, nán lại trên đường một lúc. Thật sự rất xin lỗi, làm cô thêm phiền rồi."
Quan Quan nhìn Chúc Chu đang cúi người, đi tới nắm tay anh, không biết nên nói cái gì.
Cô giáo dịu dàng xua tay nói: "Vừa hay tối nay tôi cũng không đi đâu, vẫn ở trong vườn trẻ thôi. Lần sau anh đến sớm chút là được, không có chuyện gì đâu. Mau mau cho Quan Quan về nhà thôi, tối nay hơi lạnh, trên đường nhớ chú ý an toàn nhé."
Có thể nói cô giáo là người dịu dàng nhất Chúc Chu gặp được trong ngày hôm nay, Chúc Chu nắm tay Quan Quan, nhỏ giọng bảo bé tạm biệt cô, cả cảm ơn cô giáo nữa.
Quan Quan ngoan ngoãn làm theo từng câu.
Chúc Chu rất vui vì mặt trời đã lặn, vì cô giáo dịu dàng nên viền mắt anh lại đỏ lên, nhưng không sợ Quan Quan phát hiện. Anh không bế Quan Quan lên, bởi vì anh sợ Quan Quan sẽ phát hiện vẻ mặt chật vật của mình, khiến con bất an.
Bình luận