Chương 33: 33
Vốn Thời Đường không định để ý đến Diệp Hàng, hắn biết hiện tại Diệp Hàng chỉ chưa thể chấp nhận được, nhất thời không kìm chế được lòng mình mà thôi. Khi y tỉnh táo lại sẽ vỡ lẽ ra, thậm chí sẽ chán ghét bản thân mình lúc này đã mất khống chế. Diệp Hàng sĩ diện thế nào, Thời Đường có thể thấy được phần nào.
Trong thế giới của người trưởng thành không có nhiều lần nổi điên như vậy, đa số là những chuyển biến thầm lặng không sóng gió, tự mình tiêu hoá tâm trạng tiêu cực.
Nhưng Thời Đường không nghĩ tới sự kiện này còn dính tới Chúc Chu.
Trong mắt hắn, anh chàng kia hoàn toàn không thuộc cùng một thế giới với bọn họ, chì là một người phụ trách nấu cơm cho hắn thôi.
Thời Đường suy nghĩ một chút, gửi cho Diệp Hàng một câu.
"Bạn của tôi nhìn thấy tối hôm ấy cậu ở cùng một người đàn ông, sau đó cùng đi, có vẻ rất thân mật." Lừa y, đồng thời cũng như cản cho Chúc Chu một phiền phức. Đây là một lựa chọn theo bản năng, không muốn chuyện riêng tư liên luỵ đến người ngoài.
Diệp Hàng cũng sẽ không hoài nghi tính chân thực, bởi vì Thời Đường không đến quán bar không có nghĩa là bạn hắn không thích đi bar, mà quán bar kia cũng thuộc hạng nhất nhì.
Diệp Hàng không có cơ hội đưa Thời Đường đi gặp bạn của mình, nhưng trong lúc hai người đi hẹn hò có vô tình đụng phải bạn của Thời Đường, Thời Đường đã giới thiệu y với mấy người bạn. Lần ấy đã giới thiệu qua, cũng coi từng gặp mặt một lần, chưa chính thức thôi.
Cho nên khi Diệp Hàng nhìn thấy nội dung tin nhắn, mặt cắt không còn giọt máu, biết tâm lý may mắn của mình thật lố bịch.
Điện thoại trong tay Diệp Hàng cứ vậy mà rơi xuống ghế, cả người y như mất hết sức lực, không cầm nổi.
Đầu óc Diệp Hàng rối tinh rối mù.
Hoá ra là bạn của anh ấy phát hiện ra?
Nhưng Diệp Hàng không quan tâm mấy chuyện, y không quan tâm ai nói cho Thời Đường hay Thời Đường tự phát hiện ra, cũng không giận chó đánh mèo lên đầu Chúc Chu nữa.
Y chỉ biết mình và Thời Đường thực sự không thể tiếp tục nữa rồi.
Tất nhiên, y có thể tiếp tục mạnh miệng ngụy biện, nhưng đến cuối những lời ngụy biện có gạt được Thời Đường không? Kẻ phải lúng túng vẫn là chính y.
Thời Đường thấy Diệp Hàng đã yên tĩnh, hắn ngồi vào ghế mát xa, xoa bóp vai cổ đau nhức vì ngồi trước máy tính xử lý công việc quá lâu.
Thân thể thả lỏng nhưng đầu óc lại không thể thả lòng để không suy tư những chuyện bất thường.
Diệp Hàng gửi qua cái tin như vậy, là sợ Chúc Chu sẽ nói gì với hắn khiến hắn hiểu lầm y. Nhưng sau khi nhận được tin nhắn cuối cùng của y, hắn có thể khẳng định chuyện này là thật, nếu không Diệp Hàng sẽ không cố chứng minh mình không làm chuyện gì có lỗi.
Như vậy phải chăng hắn có thể hiểu ý Diệp Hàng là chuyện này người có liên quan hay không đều đã biết, chỉ có hắn là không hay biết gì?
Bình luận