🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 32: 32

Chúc Chu cũng không biết Diệp Hàng đã nhận định anh là người tố cáo.

Cũng không biết Diệp Hàng gọi điện cho anh.

Cho nên tối đó làm cơm cho Thời Đường xong, khi dắt con về đến nhà, anh lại thấy Diệp Hàng ngồi trên xe xuất hiện bên đường trước cổng tiểu khu.

Người ngồi trên ghế lái là trợ lý của Diệp Hàng, Diệp Hàng ngồi trên ghế phó lái, y không màng đến lời khuyên can của bác sĩ, kiên trì muốn rời khỏi bệnh viện, có ngồi xe lăn cũng phải gặp được Chúc Chu.

Chúc Chu vừa nhìn thấy Diệp Hàng đầu đã ân ẩn đau. Anh nhận ra dù mình có chủ động phân rõ giới hạn với đối phương thì người ta cũng không buông tha cho anh.

Rõ ràng không còn quan hệ gì nhưng đối phương vẫn tìm tới anh.

Đầu Chúc Chu đầy dấu hỏi chấm, dắt tay Quan Quan đeo cặp sách nhỏ đi về phía Diệp Hàng, sau đó dừng lại ở chỗ cách y không xa không gần.

Quan Quan cũng không biết sóng ngầm mãnh liệt giữa người lớn, bé chỉ nhớ mình từng gặp chú này rồi, lúc đó baba còn bảo bé chào người ta nữa.

Sau khi Quan Quan đi qua cùng Chúc Chu, khi Diệp Hàng nhìn sang, bé chủ động chào hỏi đối phương.

"Chào chú ạ." Tiếng nói vẫn ngây thơ trong sáng như trước.

Chỉ là Diệp Hàng không cổ vũ tinh thần Quan Quan như lần trước, trong tâm chí y chỉ có chuyện của Thời Đường thôi, miễn cưỡng đáp lại Quan Quan một câu xin chào.

Diệp Hàng nhìn Chúc Chu, cố nén lửa giận, duy trì lễ phép dò hỏi Chúc Chu: "Chúc Chu, chúng ta cần nói chuyện."

Thế nhưng Chúc Chu không định tiếp xúc với Diệp Hàng thêm nữa, kiên quyết từ chối.

"Chúng ta không còn gì để nói, lúc trước đã nói xong hết rồi. Tôi chỉ là một đầu bếp." Nói xong câu cuối cùng trong giọng anh đều là vẻ bất đắc dĩ, còn cả khó hiểu nữa.

Diệp Hàng cười khổ nói: "Tôi là một tên què chân, anh còn sợ tôi sao? Chỉ nói chuyện mấy câu mà thôi." Chúc Chu càng từ chối nói chuyện với y, Diệp Hàng càng chắc chắn, nhất định Chúc Chu đã nói gì với Thời Đường rồi, không thì sao lại không muốn gặp y, thậm chí y tự đến đây rồi cũng không muốn nói chuyện với y.

Chúc Chu không biết tại sao Diệp Hàng lại sợ anh nói ra như thế, lần trước anh đã nói rõ rằng mình chỉ là một đầu bếp, chỉ đến làm cơm cho người ta tôi, không dây vào chuyện tình cảm của chủ thuê. Chẳng nhẽ lần trước anh nói còn chưa đủ rõ sao?

Sợ anh nói ra như thế sao lúc trước còn buông thả cho chính mình làm ra chuyện như vậy?

Chuyện đã đến nước này còn thấp thỏm lo âu, thấm chí bị gãy chân rồi cũng cố chấp xuất viện đến xác nhận với anh.

Chúc Chu không hiểu: "Những thứ cần nói không phải chúng ta đã nói hết từ lần trước rồi sao? Những gì tôi nên nói thì cũng nói rõ rồi, chuyện của mấy người mấy người tự giải quyết, không liên quan gì đến tôi."

Diệp Hàng cương quyết nói: "Chúng ta nhất định phải nói chuyện một chút."

Chúc Chu nhìn y.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...