Chương 30: 30
Thời Đường tốt với Chúc Chu bao nhiêu Chúc Chu càng thấy có lỗi với Thời Đường bấy nhiêu, nhưng anh biết rõ mình không có tư cách gì để nhúng tay vào chuyện tình cảm của chủ thuê. Nghĩ tới mai phải đưa canh cho Diệp Hàng là anh lại thấy đau đầu.
Tuy anh nhát gan sợ phiền phức nhưng không ngốc, tất nhiên có thể nhìn ra ý định lôi kéo làm thân của Diệp Hàng, anh cảm thấy giờ mình quá khó khăn.
Vốn cảm thấy công việc này thật tốt, bây giờ trong mắt anh nó lại như củ khoai lang nóng bỏng tay.
Không phải anh chưa từng thấy kết cục của việc lo chuyện bao đồng, người không ra người.
Hơn nữa anh thấy dù mình có nói hay không thì cuối cùng khi Thời Đường biết cũng sẽ cho anh thôi việc, dù sao đây cũng chẳng phải việc vẻ vang gì cho cam, bên cạnh mình là một người biết mình bị phản bội không phải là chuyện ai cũng có thể tiếp thu được.
Chúc Chu không để cho mình nghĩ tiếp nữa, yên lặng làm theo lời Thời Đường, trụng mì trong nước sôi, thịt ăn kèm vẫn luôn được giữ ấm nên không cần làm nóng lại.
Trong lúc chờ mì chín, Chúc Chu rửa qua cái bát Thời Đường vừa đem vào, lau khô rồi đặt lên thớt.
Mì chín, Chúc Chu gắp phần lớn vào bát Thời Đường, bưng ra đặt xuống trước mặt Thời Đường, không nói gì nhiều, quay lại bếp.
Anh vào bếp, Quan Quan tiến đến bên cạnh Chúc Chu, bị Chúc Chu cho đứng một bên khác. Hai tay Quan Quan víu mép bàn, từ xa nhìn Chúc Chu bận bịu bên bếp.
Bé vẫn đè giọng xuống nói chuyện với Chúc Chu.
"Baba, bát này làm cho con ạ?"
Chúc Chu gắp mì ra bát, thêm thịt xào và rau: "Đúng thế, con muốn ăn không?"
Quan Quan kiễng chân bám tủ bếp, nghe vậy nói: "Baba, con ăn cơm ở đây được ạ?" Ánh mắt nghi hoặc khó hiểu.
Chúc Chu bình tĩnh đáp: "Đây là nhà của chú, chú đồng ý thì có thể ăn, con lại đây."
Chúc Chu kéo một cái ghế dựa chân cao qua, sau đó bế Quan Quan lên ghế, dặn bé không được lộn xộn kẻo ngã xuống sẽ bị đau đau.
Quan Quan gật đầu ngồi trên ghế, hai tay duỗi ra trên mặt bàn, nhìn bát mì cán tay, cầm lấy dĩa ăn của người lớn. Bé biết dùng đũa, nhưng phải là đũa trẻ em cơ, đũa người lớn bé dùng chưa thạo lắm, không được tiện tay, cho nên Chúc Chu đổi cho bé thành cái dĩa.
Khi Quan Quan ăn mì cũng không quên Chúc Chu, nhìn Chúc Chu nói: "Baba cũng tới ăn đi ạ."
Chúc Chu xua tay từ chối: "Trẻ con có thể ăn, baba phải làm hết nhiệm vụ mới ăn được."
Nghe thấy phải làm xong nhiệm vụ, Quan Quan cũng không cố chấp, gật gật đầu ra vẻ đã hiểu, sau đó gắp mì cho vào miệng.
Sợi mì chạm lưỡi, nhai hai cái, Quan Quan lộ ra vẻ mặt thỏa mãn, vừa ăn vừa xuýt xoa nghiền ngẫm, đôi mắt loé sáng nhìn Chúc Chu, ra hiệu mình rất thích.
Nuốt mì trong miệng xuống, Quan Quan lập tức nói với Chúc Chu: "Baba, con rất thích, ăn ngon quá." Nói xong bụng lại kêu ùng ục.
Bình luận