Chương 3: 3
Lúc huấn luyện có tiền bối truyền thụ kinh nghiệm cho Chúc Chu, nói rằng có thể coi chủ thuê thành bạn bè để tâm sự chuyện nhà, thân quen hơn một chút thì sẽ thoải mái hơn, không ai muốn bầu không khí trong nhà lúc nào cũng sượng cứng. Nếu như có thể tán gẫu như bạn bè thì đợi đến khi công việc kết thúc, nhất định chủ nhà sẽ đánh giá năm sao khen ngợi. Liên quan đến cấp bậc bình xét của bọn anh, cấp bậc bình xét càng cao càng có nhiều cơ hội xuất hiện trước những khách hàng cao cấp hơn, lương cũng sẽ cao hơn, hơn nữa giữ mối quan hệ tốt với chủ thuê cũng chỉ có lợi không có hại.
Nếu như gặp phải khách hàng khó chiều, chỉ có thể nhịn, tại tầng lớp như vậy, bầu không khí công việc như vậy, gặp phải khách hàng khó ở âu cũng là điều bình thường.
Chúc Chu có chứng sợ xã hội nhẹ, vẫn khá trạch*, thật ra trong lòng rất chống cự việc giao lưu nhiều với người khác, anh thực sự cảm thấy cứ yên lặng không quấy rầy lẫn nhau như vậy rất ổn.
*trạch nam, trạch nữ, trong tiếng anh là Homebody, cụm từ có nguồn gốc Hán Việt, thường được dùng để miêu tả những người chỉ luôn thích ở trong nhà, lẩn trốn mọi hoạt động bên ngoài (trạch có nghĩa là lẩn trốn)
Huống chi anh vẫn đang trong thời gian thử việc, biểu hiện tốt quan trọng hơn việc giao lưu kết bạn nhiều.
Đương nhiên, giao tiếp tốt cũng là một kỹ năng Chúc Chu cần có, chỉ là anh không thạo lắm.
Chủ thuê mời một đầu bếp tại gia về là vì muốn ăn mấy món thường ngày chứ không phải muốn kèm thêm dịch vụ tán gẫu.
Nghĩ tới đây, Chúc Chu bình thường trở lại, tiếp tục làm công việc vốn có của mình, tận chức tận trách, cần phải tận thiện tận mỹ, sau đó vượt qua thời gian thử việc, được nhận làm chính thức.
Lúc Thời Đường dùng cơm, Chúc Chu đã trở lại nhà bếp làm công tác dọn dẹp.
Thời Đường bưng món canh rong biển đã hầm rất lâu lên uống, canh rất ngon, có đậu tương và nước dùng, rong biển được hầm mềm, nước canh đậm đà gợi vị giác lấp kín rong biển, húp một thìa canh, ăn một miếng rong biển, hương vị mỹ diệu quanh quẩn trong bụng, khiến cho tâm tình cũng trở nên tốt đẹp không kém.
Tâm tư vì một bát canh rong biển mà trở nên lâng lâng nhưng trên mặt Thời Đường vẫn nhàn nhạt. Ăn canh xong thì bắt đầu ăn cơm, mấy món ăn vẫn ngon như thường, ăn một bát cơm lại uống một bát canh, ăn xong bát cơm thứ hai lại múc thêm một bát canh nữa.
Món canh này thực sự rất đưa miệng, toàn thân như có một dòng nước ấm áp chảy qua vậy, rất thoải mái, cả người đều được an ủi.
Thời Đường ăn xong thì trở về thư phòng.
Sau một chốc, Chúc Chu từ trong phòng bếp thò đầu ra, nhìn thấy người ngồi trước bàn ăn đã rời đi, yên lòng, bắt đầu thu dọn bát đũa.
Chúc Chu tốn 20 phút để dọn bếp và bàn ăn sạch sẽ tinh tươm, lau khô tay, cởi tạp dề, xách túi của mình lên, lần này sẽ không báo cho Thời Đường nữa.
Đến vườn trẻ đón con trai, về đến nhà đã chín giờ. Quan Quan ngồi trong phòng khách vẽ vời.
Chúc Chu dọn dẹp nhà cửa một chút, đưa Quan Quan đi tắm, thay áo ngủ. Chúc Chu nhìn khuôn mặt nhỏ bé của Quan Quan, không biết có phải ảo giác hay không, vẫn luôn thấy bé con nhà anh gầy đi, tâm huyết dâng trào đi vào nhà bếp làm bữa khuya.
Bình luận