🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 28: 28

Chỗ Thời Đường không có vấn đề, chỉ cần trao đổi với Quan Quan nữa thôi. Chúc Chu gọi điện thoại xong thì quay lại phòng Quan Quan, thấy bé con đang nằm ngốc trên giường một cách nhàm chán, không biết đang nghĩ cái gì.

Chúc Chu đi tới, vén chăn lên chui vào, vuốt tóc Quan Quan nói: "Quan Quan, hôm nay không kể chuyện nữa, baba tán gẫu với con nhé?"

Quan Quan ôm baba, ngửa mặt lên nhìn anh: "Vâng ạ."

Chúc Chu nói mai sẽ đón bé từ sớm, sau đó hai ba con sẽ cùng đến nhà của chú kia, hai ngày chủ nhật và thứ hai đều như thế.

"Nhà của chú nào ạ?" Bởi vì đã lâu rồi nên Quan Quan chưa nhớ ra ngay được.

Chúc Chu bèn kể lại chi tiết, là nhà của chú mà mình từng đến làm nhiệm vụ ấy.

Quan Quan vừa nghe đến đấy đã nhớ ra, hai mắt cong cong nói: "Con biết rồi, được chứ ạ!"

Chúc Chu sờ mặt nhỏ nhắn tròn tròn của con trai: "Vậy chúng ta phải tuân thủ điều gì con còn nhớ không?"

Quan Quan lập tức đưa tay chào giống như một binh sĩ nhỏ, đáp: "Đương nhiên là nhớ ạ! Con nhớ: không được đi lung tung, không được nghịch đồ trong nhà chú, không được hò hét, khi muốn đi tìm baba phải nhẹ chân, nói nhỏ! Không được quấy rầy chú nghỉ ngơi và ăn cơm."

"Oa, Quan Quan nhà ta tuyệt quá, baba mới nói với con một lần thôi mà con đã nhớ kỹ rồi!" Chúc Chu khen xong còn giơ ngón tay cái lên ấn vào ngón cái của Quan Quan, khen ngợi bé.

Bởi vì lúc ấy Chúc Chu dặn dò Quan Quan dưới hình thức ban bố nhiệm vụ trò chơi nên Quan Quan mới nhỡ rõ như vậy, lúc đầu còn chưa nhớ ra nhưng Chúc Chu chỉ cần gợi ý một chút là bé đã nhớ lại hết rồi.

Chúc Chu dặn dò Quan Quan xong, Quan Quan ôm lấy Chúc Chu làm nũng: "Baba, con có thể mang theo bảng vẽ không ạ? Cả bút vẽ của con nữa!"

Chúc Chu suy nghĩ một chút, nói với Quan Quan: "Có thể mang theo, nhưng không thể viết vẽ linh tinh trong nhà chú nhé, chỉ được vẽ lên giấy thôi."

Quan Quan khéo léo gật đầu: "Quan Quan biết rồi ạ."

Hai ba con hàn huyên tán gẫu, giọng nói nhỏ dần, ban đêm vắng lặng, trời dần đổ mưa.

Mưa suốt một đêm, đến 7 giờ sáng hôm sau mới tạnh, mưa tháng 10 khiến nhiệt độ giảm, từ hơn 20 độ hạ xuống còn 17-18 độ, buổi trưa còn đỡ chứ sáng sớm vẫn thấy lành lạnh.

Lúc trước Chúc Chu chỉ cần mặc cho Quan Quan một cái áo dài tay là được, hiện tại phải khóac thêm một cái áo mỏng nữa nếu không đi ra ngoài sẽ bị lạnh.

Sáng sớm hai cha con ở nhà ăn bữa sáng, ăn xong Chúc Chu đưa Quan Quan đi học, thấy nhiều bạn đều mặc thêm một cái áo, còn gặp baba của Đản Đản cũng đưa Đản Đản đi học, Chúc Chu hàn huyên với đối phương mấy câu.

Đản Đản và Quan Quan tay trong tay đi vào lớp, Đản Đản có chút mập, mặc một cái áo chui đầu hơi dày, bên ngoài không thêm áo khoác nữa.

Trẻ con tán gẫu với nhau không quan tâm logic, Đản Đản thấy Quan quan đã hỏi ngay: "Sao cậu lại mặc nhiều hơn tớ một cái áo!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...