Chương 24: 24
Chúc Chu không đáp lời, liếc mắt nhìn Thời Đường, gật đầu rồi đi ra ngoài như mọi khi. Anh vào phòng nghỉ ngồi đợi Thời Đường ăn cơm xong, sau đó Tiểu Lâm sẽ mang hộp cơm ra đưa anh.
Chúc Chu ngồi trong phòng nghỉ, lấy điện thoại di động ra nhìn một chút, cầm điện thoại lên mới nhớ ra mình còn chưa nói chuyện bồi thường lọ hoa với Diệp Hàng.
Cũng không biết Diệp Hàng nói chuyện với người kia thế nào rồi, giờ Chúc Chu không biết phải làm thế nào.
Anh muốn xử lý sạch sẽ việc giữa mình và Diệp Hàng, nhưng chắc chắn bây giờ Diệp Hàng đang bận việc khác, anh cứ lỗ mãng gửi tin nhắn mấy chuyện linh tinh chỉ làm cảm xúc của y rối rắm hơn thôi.
Chúc Chu suy nghĩ một chút, cuối cùng không chủ động liên lạc với Diệp Hàng, chờ Diệp Hàng giải quyết xong chuyện của y sẽ chủ động bàn bạc những chuyện này với anh thôi.
Việc của anh đều là chuyện nhỏ thôi.
Người đã có tâm sự thì không thể ngừng tưởng tượng được, bởi vì chuyện quá bí ẩn nên Chúc Chu không khỏi nghĩ đông nghĩ tây.
Diệp Hàng nên chia tay với Thời Đường không?
Dù sao cũng đã có người mới rồi, không nên kéo theo Thời tiên sinh... Chúc Chu lắc đầu một cái, tự nói với mình: đây không phải chuyện mày nên quan tâm, tự làm tốt phận sự của mình, không nên suy nghĩ đến chuyện của bọn họ nữa. Lúc này anh mới dần bình tâm, trở lại vẻ trấn định ngày thường, như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Thật ra Chúc Chu không phải một người giỏi ngụy trang, nếu phải giấu một bí mật nào đó thì rất khó khăn, huống hồ đây còn là chuyện đời tư thầm kín, cũng may tính cách của anh vốn kín tiếng, không phải kẻ lắm mồm.
Anh sẽ cố nhẫn nhịn không tiết lộ cho Thời Đường chút nào.
Buổi tối, khi làm cơm cho Thời Đường, coi như Thời Đường chưa về nhà nhưng anh cũng không có tâm trạng bật nhạc, càng không vừa hát vừa nấu cơm.
Anh đã nghĩ rất nhiều rất lâu.
Nếu như Diệp Hàng không nói cho Thời Đường biết, tiếp tục hòa hợp như ban đầu với Thời Đường, thì liệu anh còn có thể tiếp tục nấu anh cho Thời Đường không?
Anh biết bí mật của Diệp Hàng, Diệp Hàng sẽ làm gì với anh đây?
Không biết cái lọ hoa bị vỡ kia bao nhiêu tiền nhỉ?
Nếu không ai nói chuyện này cho Thời tiên sinh thì cuối cùng Thời tiên sinh cũng phát hiện ra, còn biết anh biết trước hắn, vậy Thời tiên sinh sẽ cho anh tiếp tục làm công việc này sao?
Ngơ ngơ ngác ngác, cảm thấy tiến thoái lưỡng nan, Chúc Chu vất vả chịu đựng hết một ngày, làm xong bữa tối cũng không cần dọn bát đũa nên xong việc anh cũng mau chóng xách túi rời đi. Tâm trạng thấp thỏm cả ngày của Chúc Chu khi vừa tới vườn trẻ mới hoàn toàn lắng xuống.
Trước mặt Quan Quan, anh lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, ôm Quan Quan lên như lần trước, vừa đi vừa hỏi những vấn đề như ngày hôm nay của bé ở vườn trẻ thế nào, hôm nay có vui không, ăn cơm ngon không...
Bình luận