Chương 23: 23
Bởi vì Thời Đường phải đi công tác, nên ngày đầu tiên Chúc Chu cũng thực sự ngẫm nghĩ thật kỹ, cũng không đưa Quan Quan ra ngoài chơi. Anh để Quan Quan ở nhà vẽ vời, đọc sách hoặc xem phim hoạt hình, còn mình thì đọc lại một lượt các nội quy và quy định trong nghề, đọc cẩn thận, sau đó học thuộc lòng.
Lúc trước Diệp Hàng có hẹn Chúc Chu thứ hai đến làm món hầm, thứ tư cũng hẹn. Chúc Chu nghĩ nếu đã hẹn thời gian thì phải làm cho đến nơi đến chốn, hơn nữa mình đã nhận tiền thì dù thứ tư có cần đến dạy hay không thì anh vẫn phải qua một chuyến, nhân tiện thảo luận với Diệp Hàng một chút xem chỗ lương còn lại xử lý thế nào, cùng với việc anh không thể tiếp tục dạy học được nữa.
Diệp Hàng đều trả tiền trước rồi anh mới dạy, cho nên tiền tháng này Chúc Chu đã nhận rồi, anh cũng tự tính, lúc đó bàn bạc cẩn thận với Diệp Hàng xong thì sau này anh sẽ không đến đó nữa, sẽ trả lại tiền học còn thừa cho y.
Anh đã tính kỹ rồi, nếu hôm nay anh qua mà Diệp Hàng còn muốn anh dạy thì anh sẽ dạy cho xong ngày hôm nay, nếu không cần thì anh về nhà làm cơm hộp cho Thời Đường.
Anh không biết chuyện giữa Thời Đường và Diệp Hàng đã giải quyết đến đâu rồi, nhưng sẽ không để lộ sự tò mò của mình, càng không định hỏi đến. Thời thời khắc khắc nhớ mình chỉ là một đầu bếp, chỉ cần nấu đồ ăn, tuyệt đối không nên nhúng tay vào việc riêng của chủ thuê.
Tuy hôm qua Thời Đường không nói không cho anh dạy học cho Diệp Hàng nữa nhưng tự anh đã quyết định xong rồi.
Có khi Diệp tiên sinh cũng không muốn mời anh nữa đâu, niềm vui bất ngờ không thành mà lại còn tạo ra mâu thuẫn, việc này thật sự quá khó xử.
Cũng không rõ tại sao Thời Đường lại nổi giận ghê đến vậy. Nếu như anh là Thời Đường, biết bạn trai vì mình mà làm nhiều việc như vậy thì phản ứng đầu tiên phải là vui mừng mới đúng. Dù sao người ta nỗ lực học tập lâu như vậy cũng chỉ vì muốn làm đồ ăn ngon cho mình, rất cực khổ nha. Thế mà hắn lại xị mặt xuống quay đầu bỏ đi.
Nghĩ một hồi, Chúc Chu mới nhớ ra Thời Đường là ông chủ của mình, lập tức dừng việc suy nghĩ miên man, không dám cằn nhằn nữa.
Không chừng hai người kia giãi bày xong lại hòa thuận như ban đầu rồi, đương nhiên không cần Diệp Hàng mời anh tới nữa, có thể sang thẳng chỗ Thời Đường là có thể quan sát ngay tại hiện trường, biết đâu đấy.
Đúng giờ hẹn Chúc Chu đến nhà Diệp Hàng, trong phòng lặng thinh, bình thường Diệp Hàng nghe tiếng mở cửa sẽ tự mình ra ngoài, nhưng hôm nay y không lập tức xuất hiện. Chúc Chu cũng không nghĩ nhiều đến thế, đổi giày rồi đi vào bếp, nhìn thấy trên bàn không hề có nguyên liệu nấu ăn nào cả.
Rõ ràng hôm nay Diệp Hàng không cần anh đến dạy.
Nếu đã đến đây thì phải xử lý xong việc, Chúc Chu đứng trong phòng khách, đang định gọi Diệp Hàng thì thấy một người đàn ông từ trong phòng ngủ đi ra.
Chúc Chu cầm túi, suýt nữa đã cho rằng mình vào nhầm nhà, nhưng anh trực tiếp phủ định, bởi vì không có mật mã thì tuyệt đối không thể vào nhà được.
Bình luận