Chương 22: 22
* Chương được hoàn thiện với sự giúp đỡ của bạn Vanitas Easter, cảm ơn bạn nhiều lắm luôn*
8 giờ rưỡi, cuối cùng tin nhắn được Chúc Chu đắn đo suy nghĩ suốt một tiếng đồng hồ cũng đã được gửi đi.
Thời Đường không cầm theo di động xuống nhà nên không biết Chúc Chu gửi tin. Hắn nghe Diệp Hàng giải thích xong thì nói: "Biết rồi."
Diệp Hàng lộ vẻ kinh ngạc, y không ngờ Thời Đường chỉ trả lời một câu đã biết.
Lúc này mặt Diệp Hàng còn trắng hơn mấy lần mặt Chúc Chu lúc đưa cơm hộp, bởi vì y nghĩ đến một khả năng không tốt lắm.
Y tới gần Thời Đường, nắm chặt cánh tay hắn nói: "Có ý gì?"
Thời Đường nhìn Diệp Hàng, vẫn bình tĩnh đáp: "Tôi thấy chúng ta cần bình tĩnh hai ngày, hai ngày sau tôi sẽ cho cậu câu trả lời."
Nghe thấy hắn bảo hai ngày sau sẽ trả lời, Diệp Hàng nở một nụ cười, nhưng nụ cười này thoạt nhìn còn khó coi hơn khóc. Y thấy Thời Đường nói vậy coi như đã tuyên án cho y biết phán quyết cuối cùng rồi.
Nếu là người khác thì người ta còn chẳng có cơ hội bảo Diệp Hàng là chúng ta bình tĩnh hai ngày, Diệp Hàng tuyệt đối sẽ bảo đối phương cút luôn
Thế nhưng người nói câu này lại là Thời Đường. Trong thế giới của Diệp Hàng, nếu chiến tranh lạnh vượt quá 24 giờ thì coi như ngầm thừa nhận đã chia tay, bây giờ anh lại muốn tôi bình tĩnh hai ngày ư?
Nếu là Thời Đường, Diệp Hàng lại chấp nhận.
Y nói: "Được." Sau đó lại giải thích thêm một câu: "Xin lỗi, em không nên cứ vậy mà mời anh ta, đáng ra em phải hỏi anh trước, thương lượng trước với anh, điểm này là em không đúng, thật sự xin lỗi anh." Ngữ khí chân thành.
Khiến Thời Đường có chút không đành lòng, nhưng hắn nghĩ đến mấy ngày nay Diệp Hàng vẫn luôn ép hắn làm này làm kia, hắn vẫn quyết định lạnh nhạt với y hai ngày.
Nếu y chịu được thử thách này, bọn họ còn tiếp tục được.
Nếu không chịu được nữa, vừa hay, chia tay luôn.
Thời Đường nghĩ vậy, trước khi quay người rời đi còn dặn dò một câu.
"Trên đường lái xe chú ý một chút, tốt nhất là mở chế độ lái tự động."
Nghe được câu này, Diệp Hàng cảm thấy ít nhất hắn vẫn quan tâm y, chắc hẳn hắn chỉ muốn y về suy nghĩ kỹ càng hơn chút, nhất định không phải có ý chia tay như hắn tưởng.
Sau khi Thời Đường rời đi, Diệp Hàng lau nước mắt, đứng ven đường một lát rồi mới lái xe rời đi.
Diệp Hàng nghe lời mở chế độ lái tự động, sau khi đến đích, yên lặng ngồi trong xe hơn 20 phút mới xuống xe.
Như một du hồn, không có điểm tựa, cả người cực kỳ yếu đuối, chịu không nổi dù chỉ là một chút kích thích.
Thời Đường về đến nhà, cầm điện thoại di động lên, thấy có tin nhắn.
Sau khi xử lý xong tin nhắn công việc, Thời Đường mới mở tin nhắn Chúc Chu gửi hắn ra xem.
"Thời tiên sinh, chào ngài, tôi không dám mạo hiểm gọi điện thoại cho ngài, nhưng tôi muốn giải thích với ngài một chút lí do mình xuất hiện trong nhà Diệp tiên sinh. Diệp tiên sinh thấy ngài khá thích đồ ăn tôi làm, muốn học xong rồi làm cho ngài, thêm nữa cậu ấy biết buổi sáng tôi làm thêm ở siêu thị nên mới cho tôi công việc này. Khi tôi dạy cậu ấy nấu ăn, tôi không nói chuyện gì của ngài cho cậu ấy, chỉ đơn giản là nấu ăn thôi, mong ngài không hiểu nhầm. Tôi rất xin lỗi vì đã đem lại sự bất tiện cho ngài, nếu như có thể thì khi đánh giá mong ngài châm chước cho tôi một, hai sao. Thật sự rất xin lỗi vì đã quấy rầy, làm ảnh hưởng đến tâm tình của ngài, xin lỗi."
Bình luận