Chương 2: 2
Công việc làm cơm của Chúc Chu rơi vào buổi tối và cuối tuần, cho nên anh tìm thêm một công việc làm thêm, phát tờ rơi, bán đồ uống hoặc sữa chua trong các cửa hàng.
Thực ra anh cũng vừa mới bắt đầu công việc, rất nhiều chuyện còn đang mò mẫm.
Từ khi anh tốt nghiệp đại học đến giờ chưa từng có công việc nào, bởi vì trước kia trong nhà có chút tiền, anh cũng coi như thiếu gia nhà giàu, không lo ăn uống, cũng chưa từng phải ưu sầu về tiền nong, anh không có chí hướng quá cao xa, cũng không có đầu óc thông minh cơ trí, việc phải nghĩ tương đối đơn giản, là một người rất dễ thỏa mãn.
Cho nên sau khi bị bạn trai cũ phản bội, anh không còn ôm ảo tưởng ngây thơ với tình yêu nữa, nhưng anh luôn muốn có cho mình một mái ấm gia đình riêng, có đứa con của mình, đặc biệt là sau khi cha anh qua đời, loại cảm giác cô độc kia thường làm anh đánh mất phương hướng, cảm thấy hụt hẫng.
Để làm cha, anh quyết định đi xin thụ thai nhân tạo, làm một người cha chưa kết hôn, toàn bộ quá trình, đệ trình báo cáo sức khỏe, kê khai tài sản, tham gia khảo thí lấy giấy chứng nhận cha mẹ, thêm cả thời gian xếp hàng, chờ đợi ba năm, cuối cùng, đến năm thứ tư anh cũng có được một đứa con cho mình.
Tuy Chúc Chu là thiếu gia nhà giàu, nhưng sau khi cha Chúc qua đời, phần lớn gia sản đều bị mẹ kế và em trai cùng cha khác mẹ kế thừa, anh chỉ có một bất động sản nhận được khi bé cùng chút tài sản tích trữ.
Nhưng do nuôi con, tiền trữ được chống đỡ vài năm thì không có vấn đề gì, nhưng sau này con lớn thì sao? Sau đó chỗ cần tiền càng lúc càng nhiều, vừa nghĩ như thế không chịu được bao nhiêu năm, vì suy tính về dài, Chúc Chu cho thuê căn biệt thự đắt đỏ kia đi, đổi lại được chút phí sinh hoạt hàng ngày, đỡ việc, cũng có thể chuyên tâm chăm con.
Bởi vì không có kinh nghiệm làm việc và có chứng sợ hãi xã hội nhẹ, hơn nữa ở cái tuổi này của anh nếu làm việc trái chuyên ngành rất khó tìm được một công ty nguyện ý bồi dưỡng. Sau đó anh mở lối đi riêng, nghĩ mình có thể làm cơm, làm quản gia cũng khá thích hợp, Chúc Chu bèn đi công ty cung cấp dịch vụ quản gia kiếm việc, trước tiên tham gia huấn luyện, sau đó có thể chờ lọt vào mắt xanh của khách hàng, rồi được sắp xếp công việc.
Vốn dĩ Chúc Chu chỉ ôm tâm lý may mắn thử một lần, không ngờ lại thật sự nhận được việc, hơn nữa lương bổng còn cao hơn mấy công ty anh từng nộp CV vào rất nhiều. Tuy thời gian hơi bất tiện nhưng anh nghĩ thoáng, ngược lại có thể lợi dụng thời gian này để kiếm thêm chút thu nhập.
Thực ra anh vẫn chưa đến nước đường cùng, chỉ là phòng ngừa chu đáo, nghĩ lại thì con trai từng ngày từng ngày lớn lên, sau đó phải lên tiểu học, cấp hai, cấp ba, còn cả đại học, thậm chí lớn hơn chút nữa con còn phải kiếm việc, mua nhà.
Oa, nghĩ một chút đã ra mấy khoản chi tiêu không nhỏ, tuy trước mắt chưa đến nước rỗng túi, nhưng Chúc Chu không nghĩ đến miệng ăn núi lở cũng không muốn sau này trở thành gánh nặng của con, bắt đầu đi làm sớm một chút, tích góp cho con trai thêm chút tiền, sau này cuộc sống của con sẽ thoải mái hơn.
Bình luận