Chương 19: 19
Trên đường trở về, Chúc Chu nhìn khuôn mặt tươi cười của con trai bảo bối, hỏi: "Con có vui không?"
Quan Quan gật đầu mãnh liệt: "Vui ạ!" Nói xong còn thơm Chúc Chu một cái, coi cha già Chúc Chu là đẹp không chịu nổi.
Chúc Chu thấy thời gian còn sớm, đến siêu thị phía dưới tiểu khu, định mua đồ dùng hàng ngày, giấy ăn trong nhà sắp hết rồi.
Siêu thị có xe mua sắm cho trẻ em, mỗi lần Quan Quan tới đây đều phải đẩy một cái, đảm nhận vai trò nhân viên quản lý kiêm tài xế cho Chúc Chu.
"Baba, là loại giấy này sao?"
Chỉ cần Chúc Chu gật đầu, bé liền ra sức ôm lấy nó nhấc lên, ôm lên rồi cũng không cho ngay vào xe đẩy, mà ngửa mặt lên nhìn Chúc Chu, trên mặt viết rõ: "Con là superman này, ba thấy con khỏe không! Con ôm lên được nhá!" Mặt rất kiêu ngạo.
Chúc Chu liền giơ ngón tay cái cổ vũ con hết mình nói: "Quan Quan nhà ta khỏe cực kỳ! Thế mà ôm lên được! Thật lợi hại! Đi, baba dẫn con đi mua hoa quả, mua xong hoa quả thì về!"
Nghe thấy kế hoạch tiếp theo của Chúc Chu, Quan Quan mới cho giấy vào xe đẩy, sau đó như một tài xế nhỏ bình tĩnh, đẩy xe mua sắm đến trước mặt Chúc Chu nói: "Con biết ở đâu rồi!" Bé tới siêu thị này quá nhiều lần rồi, biết khu hoa quả ở đâu, cho nên bé lao về phía trước
Đi không được bao xa đã đến khu hoa quả rồi, Chúc Chu hỏi Quan Quan muốn ăn loại quả gì, Quan Quan buông xe đẩy ra, nhìn trái nhìn phải, sau đó thấy một quả dưa hấu to ơi là to, duỗi ngón tay chỉ chỉ, vừa chỉ vừa nhón chân nói: "Muốn ăn dưa hấu ạ."
Chúc Chu nhìn quả dưa hấu kia, nói: "Quả dưa hấu lớn như vậy, có thể chúng ta ăn không hết đâu."
Quan Quan nói: "Chúng ta ăn một nửa, nửa kia có thể cho chú Chu ăn mà."
Chúc Chu vỗ tay cái độp nói: "Ý này của bảo bối hay lắm, được rồi, vậy thì mua quả này."
Quan Quan xoay người kéo xe mua sắm của mình qua, ra hiệu cho Chúc Chu bỏ quả dưa hấu vào.
Sau khi Chúc Chu bỏ quả dưa vào, Quan Quan không thể đẩy nhanh như trước được, chậm rãi đẩy xe về phía quầy thanh toán.
Bởi vì phải xách quả dưa hấu cỡ đại và giấy ăn, Chúc Chu không thể bế Quan Quan nữa. Từ siêu thị đi ra, Quan Quan chủ động nắm lấy túi xách của Chúc Chu, sau đó nói với Chúc Chu: "Như thế này Quan Quan sẽ không đi lạc đâu! Đi cùng baba!"
Chúc Chu dùng ánh mắt tán thưởng nhìn Quan Quan, nói: "Thật thông minh, đúng, con cứ bám như vậy, chúng ta về nhà thôi."
Quan Quan vươn ngón tay chỉ về hướng tiểu khu: "Về nhà."
Một quả dưa hấu, bổ làm đôi, Chúc Chu tỉ mỉ gọt vỏ cắt miếng, một phần cho vào bát thủy tinh trong suốt, một phần khác cho vào bát có nắp. Xem thời gian, anh không đưa sang cho Chu Nhất Thành ngay.
Có lúc Chu Nhất Thành phải tăng ca, bây giờ có khi người ta còn chưa có về nhà. Chúc Chu định để hai ba con ăn trước, lát sẽ đem nửa quả dưa hấu sang cho y sau.
Quan Quan đã rửa mặt và tay sạch sẽ xong, Chúc Chu còn chưa bổ dưa hấu xong, bé tung tăng chạy vào bếp, hai tay bám tủ bếp, chớp chớp đôi mắt to xem Chúc Chu gọt dưa hấu.
Bình luận