Chương 18: 18
Chuyện Diệp Hàng ăn cơm cùng Ngô Hoài Vũ, Thời Đường không hề biết. Hắn nghe thấy Chúc Chu gọi mình ra ăn cơm, xem lướt qua phần văn kiện cuối cùng, click hoàn thành, tắt máy tính lại, đứng dậy đi ra ngoài.
Vừa đi vừa nắn bóp phần gáy. Cả một buổi sáng đều ngồi trước máy vi tính, Thời Đường cảm thấy cổ mình đã cứng như đá rồi, quyết định lát nữa ăn cơm xong sẽ ngồi lên ghế mát xa một lúc.
Sau khi Thời Đường ra ngoài, vừa nhìn thấy Chúc Chu đã nghĩ ngay đến đứa trẻ tối qua.
Hiếm khi hắn chủ động tán gẫu với Chúc Chu hai câu.
"Đứa bé tối qua là con của anh?"
Chúc Chu bưng canh tới trước bàn ăn, nghe vậy, đặt canh xuống lùi ra sau mới đáp: "Đúng thế."
Thời Đường rời bát canh qua, cầm thìa khuấy mấy cái: "Được anh dạy dỗ rất tốt."
Thời Đường nói xong, Chúc Chu nghe thấy con trai được khen, trong lòng nhảy nhót. Đương nhiên là anh thấy vui vì con trai mình được khen, trả lời: "Cảm ơn, tính cách nó vốn thuộc dạng tương đối yên tĩnh."
Sau đó Thời Đường cũng không nói gì nữa.
Thấy Thời Đường yên tĩnh dùng cơm, Chúc Chu cũng không nhiều lời, trở lại bếp làm việc của mình.
Vì lời nói của Thời Đường, Chúc Chu không nhịn được nghĩ đến con trai bảo bối của mình.
Nghĩ xem bé ở vườn trẻ làm gì, có phải cũng đang ăn cơm trưa hay không, ăn có ngon không, ăn xong có đi tản bộ một chút rồi ngủ chưa không, buổi trưa không biết con có ngủ ngoan không.
Nghĩ tới đây, Chúc Chu thả khăn lau xuống, lặng lẽ lấy điện thoại ra, mở phần mềm giám sát của vườn trẻ, tìm lớp của con, quả nhiên thấy mười mấy bé con đang ngồi trước bàn cầm thìa ăn cơm.
Quan Quan ngồi một chỗ với bạn thân Đản Đản, hai bé mỗi người cầm một cái thìa, một bé đang ăn canh, một bé đang ăn cơm. Có súp lơ trắng xào thịt, còn có cánh gà nữa, mỗi bé một phần rau củ xào, canh là canh dinh dưỡng cân đối, bác sĩ của vườn trẻ phụ trách lập ra thực đơn dinh dưỡng cho mỗi tuần.
Khi mấy bạn nhỏ đang lén lút thì thầm, bác sĩ vườn trẻ mặc áo bác sĩ hồng nhạt cũng đi vào, xem tình hình ăn cơm trưa của mấy bạn nhỏ, thuận tiện kiểm tra tình hình sức khỏe cho các bé.
Thấy tốc độ ăn cơm của Quan Quan không tệ lắm, Đản Đản cũng thế, cô giáo và bác sĩ đều nghiêm túc trông nom, Chúc Chu hài lòng tắt video giám sát đi, tiếp tục bận việc của mình.
Chờ đến lúc Chúc Chu xong việc, đi xuống dưới cửa hàng tiện lợi để ăn cơm và xem video, Diệp Hàng và Ngô Hoài Vũ vẫn còn đang ăn cơm uống rượu.
Ngô Hoài Vũ tinh ý cẩn thận, không dám bày tỏ nỗi nhớ của mình quá nhiều, nhưng chỉ vỏn vẹn mấy từ, vài ánh mắt đã biểu hiện rõ cậu ta thấy vui thế nào khi Diệp Hàng ăn cơm cùng mình.
Ngô Hoài Vũ bận tâm suy nghĩ, có phải Diệp Hàng đá người kia rồi không, cho nên phát chán, sau đó nhớ ra cậu.
Ngô Hoài Vũ cũng không chán nản vì Diệp Hàng chỉ nhớ tới mình khi y thấy tẻ nhạt, cậu còn ước gì lúc nào Diệp Hàng thấy chán cũng nghĩ đến mình, càng muốn biết phải chăng Diệp Hàng lại độc thân rồi.
Bình luận