🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 17: 17

*Chương được hoàn thiện với sự giúp đỡ của bạn Vanitas Easter, cảm ơn bạn nhiều lắm lắm nha*

Hôm sau, 7 giờ sáng Chúc Chu đã tỉnh dậy, trước tiên qua phòng Quan Quan xem bé ngủ thế nào. Thấy bé vẫn ngủ say thì chỉnh lại chăn cho con, rồi anh đi đánh răng rửa mặt, tiếp tục vào bếp muối rau cải của mình.

Những thứ này đều dùng để làm dưa muối, vì tối qua phải đến nhà Thời Đường làm cơm nên chưa làm xong, hiện tại tiếp tục làm nốt phần việc còn dang dở.

Đại khái nửa giờ sau mới xong việc sơ chế, bỏ dưa muối vào bình, đậy chặt, Chúc Chu đưa tay lên lau lau mồ hôi trên trán.

Cứ muối như vậy tầm một tuần, hai hũ dưa muối này sẽ hoàn thành, lúc ấy sẽ đưa Chu Nhất Thành một vò, cho dì, chắc chắn dì sẽ rất thích.

Chúc Chu từng gặp mẹ Chu Nhất Thành mấy lần, là một dì rất ôn hòa hiền lành, cũng rất thích trẻ con, mỗi lần đến chỗ Chu Nhất Thành thì ngoài việc đưa cho Chu Nhất Thành mấy thứ, bà còn đưa Chúc Chu ít rau tươi, cà chua nhà trồng. Trong sân nhà bà còn có cây táo, cây lựu, đến mùa kết trái bà sẽ hái rất nhiều để Chu Nhất Thành đem về, đưa sang cho ba con anh.

Chúc Chu vẫn luôn nhớ kỹ lòng tốt của dì, thỉnh thoảng cũng làm mấy món sở trường của mình để Chu Nhất Thành mang về nhà cho mẹ mình.

Đôi khi là dưa muối, đôi khi lại là tương ớt tự chế, có lúc lại là mấy món điểm tâm ngọt thích hợp cho người lớn ăn mà mình tự làm.

Khi Quan Quan sắp đi học Chúc Chu mới chuyển đến nơi này, lúc bé khoảng hai tuổi rưỡi, ở đây đã hai năm. Khu căn hộ này là loại hình hai hộ chung một thang, cho nên trên tầng của họ cũng chỉ có hai hộ, chung sống hòa thuận, ở đây rất thư thái.

Chu Nhất Thành lớn hơn anh một tuổi, tuy vẫn độc thân nhưng Chúc Chu cũng chưa từng hỏi chuyện riêng của y. Là một công dân hiện đại của năm 3028, tuyệt đối tôn trọng sự lựa chọn của mỗi người, dù là độc thân đến già, hay chưa có gia đình đã có con, đều là quyết định của một cá nhân, không cần ai chõ mũi vào. Lại thêm Chu Nhất Thành cũng không lấy làm lạ việc anh một mình nuôi con, mọi người tôn trọng lẫn nhau.

Muối xong dưa, Chúc Chu đi gọi Quan Quan rời giường rửa mặt, chờ Quan Quan chuẩn bị đâu ra đấy, cũng vừa vặn đến giờ ra ngoài hội họp với Chu Nhất Thành.

8 giờ 10 phút, Chúc Chu dắt Quan Quan đã thay quần áo ra khỏi nhà, Chu Nhất Thành cũng vừa hay mở cửa đi ra, trong tay cầm túi rác.

Chu Nhất Thành nhìn thấy Chúc Chu một tay dắt Quan Quan, một tay cầm túi rác, cười nói: "Không hẹn mà gặp."

Chúc Chu cũng cười cười, trên vai khoác cặp sách nhỏ của Quan Quan, để Quan Quan nói chào buổi sáng với Chu Nhất Thành.

Quan Quan ngủ thẳng một giấc đến hừng đông, chất lượng giấc ngủ vô cùng tốt, khi rời giường tinh thần cũng phấn chấn, nghe vậy cười hì hì ló đầu nói với Chu Nhất Thành: "Chú Chu, chào buổi sáng!" Ngọt ngào, khiến người ta muốn xoa nhẹ đầu bé, nắn bóp hai má bé.

"Quan Quan, chào buổi sáng."

Chu Nhất Thành nói xong, vươn tay ra nói với Chúc Chu: "Tôi đi vứt rác cho, cậu cầm cặp sách cho con là được."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...