Chương 16: 16
Nói như thế nào đây, bữa cơm này so với cơm hộp Diệp Hàng làm cho Thời Đường lần trước ngon hơn nhiều, đặc biệt là món canh này, cũng không tệ lắm, vượt trên mong đợi của hắn. Nhưng vì đã quen ăn đồ Chúc Chu nấu, nên dù Diệp Hàng nấu cũng ngon rồi, hắn vẫn thấy thiếu chút gì đó. Cụ thể thiếu cái gì thì Thời Đường thiếu hụt kiến thức nấu nướng không nói ra được, chỉ thấy giữa răng môi thiếu đi cảm giác thòm thèm mà thôi.
Chút chênh lệch đó Thời Đường có thể nhìn ra được, nhưng đương nhiên hắn thức thời không nói ra, chỉ gật đầu khen ngợi: "Không tồi, có tiến bộ, món canh này ổn." Nói xong lại yên tĩnh ăn canh.
Mới đầu Diệp Hàng cho là Thời Đường không tiện chê, nhưng nhìn thấy hắn uống hai bát canh, sườn cũng ăn hơn nửa, hai món chay cũng không phải bỏ không một bên, ăn hết bát rưỡi cơm, một cảm giác thỏa mãn cực độ hoàn toàn lấp đầy lòng y.
Y có cảm giác vô cùng thành công!
Y liên tục hỏi Thời Đường: "Thật sự không khó ăn sao? Em chỉ sợ làm không ngon anh cũng không tiện nói."
Bàn cơm này của Diệp Hàng tuyệt đối không thể coi là khó ăn, thậm chí còn khá tốt, cho nên Thời Đường cũng không keo kiệt nói lời tán thưởng.
"Ăn không ngon anh sẽ không động đũa nhiều lần, em phải tin tưởng bản thân, cũng phải tin tưởng anh là người không thích nói lời khách sáo."
Lời nói thẳng thừng của Thời Đường chọc Diệp Hàng bật cười, cả người sướng rơn. Sau đó y vào bếp lấy một chai rượu vang đỏ ướp lạnh ra.
Hai người uống hết nửa chai.
Tuy vang đỏ hợp với cơm tây hơn nhưng Thời Đường cũng không để ý điều này. Muốn uống rượu thì sâm-panh còn có thể uống cùng lạc rang cơ, nói chi là cơm tàu.
Nếu là người khác Diệp Hàng có thể sẽ cau mày, nhưng đối phương là Thời Đường, là người y thích, bất cứ giáo điều cứng ngắc nào cũng bốc hơi hết, trước giờ con người vốn bất công.
Sau đó thừa dịp hai người ngà ngà say, Diệp Hàng chủ động hôn môi Thời Đường.
Tiếp đó là một phen mây mưa, Diệp Hàng nằm ở trên giường, ngón tay vuốt ve sống mũi Thời Đường, nhìn hắn như đang ngắm một tác phẩm điêu khắc tinh xảo.
Ngữ khí thâm tình bên mang theo chút khẩn cầu.
"Hay là đêm nay ở lại? Anh nói anh muốn không gian cá nhân cho nên em không được đến nhà anh, thế nhưng không thể ở lại nhà em một đêm sao? Em mong ngày thứ hai tỉnh lại có thể thấy anh nằm bên cạnh em, ánh dương từ cửa sổ sát đất chiếu vào phòng. Hình ảnh kia em mới chỉ nghĩ một chút đã cảm thấy...bản thân rất hạnh phúc..."
Thời Đường nhắm mắt lại, không nói lời nào.
Diệp Hàng chống một tay đỡ đầu, nằm nghiêng nhìn Thời Đường, chờ đợi câu trả lời của hắn.
Hai người đều im lặng.
Lúc này đã hơn 4 giờ chiều.
Diệp Hàng chờ giây lát, không thấy Thời Đường nói chuyện, đang định mở miệng nói gì đó, Thời Đường nói với Diệp Hàng một câu.
Bình luận