Chương 15: 15
Làm xong cơm nước, Chúc Chu đi thư phòng gọi Thời Đường ra dùng cơm, lần này anh không quay lại bếp ngay sau đó, mà chờ Thời Đường đi ra.
Nhìn thấy Thời Đường từ trong thư phòng đi ra, Chúc Chu tiến lên trước một bước, chân thành nói xin lỗi với hắn.
"Thời tiên sinh, thật sự xin lỗi, tại tôi nhìn nhầm nội dung tin nhắn, xin lỗi." Việc này không thể trách ai được, chỉ có thể trách mắt anh có vấn đề, nhìn nhầm mất.
Thời Đường không nói gì, hiện tại hắn chỉ muốn nhanh nhanh ngồi xuống trước bàn bắt đầu ăn cơm.
Nghe Chúc Chu nói, hắn đáp: "Trừ một nửa ngày lương như trừng phạt, anh có ý kiến gì không?"
Chúc Chu nào dám có ý kiến, lập tức nói: "Không có ý kiến, không có ý kiến." Chỉ cần không sa thải tôi là được.
Tuy rằng mất một nửa ngày lương cũng rất nhiều, nhưng so với việc bị sa thải thì hình phạt này đã là rất nhỏ rồi.
Hôm nay đúng là Thời Đường có đi gặp Diệp Hàng, vốn hắn định đưa Diệp Hàng đi mua mấy món đồ. Hắn không biết phải tặng gì cho Diệp Hàng, mà trong chuyện yêu đương, tặng quà là phần không thể thiếu, nên trực tiếp mang người đi trung tâm thương mại luôn, để Diệp Hàng tự chọn.
Tuy hắn tương đối chú trọng không gian cá nhân nhưng không keo kiệt về mặt tiền bạc, huống hồ Diệp Hàng còn là người yêu hắn.
Nghĩ kỹ lại thì, Diệp Hàng làm người yêu hắn, tính cách khéo léo hào phóng, thường thức cũng không tầm thường, thân thế gia cảnh hay diện mạo cũng hết sức ưu tú. Tuy hắn chưa thể chia sẻ không gian riêng tư của mình nhanh như vậy nhưng không có nghĩa là sau này vẫn sẽ bảo trì trạng thái này, chỉ cần có thời gian thôi. Cho nên nghĩ tới đây, hắn muốn dùng tiền tài để bù đắp cho mối quan hệ phần nào khác với những cặp tình nhân khác.
Hào phóng là cách đơn giản trực tiếp nhất để hắn bù đắp cho Diệp Hàng.
Chỉ là Diệp Hàng vừa nghe thấy hắn muốn đưa mình ra ngoài chơi đã cự tuyệt ngay.
"Em nghĩ hôm nay anh đến chỗ em đi, hôm khác đi trung tâm thương mại sau cũng được, hôm nay em không muốn đi." Khi Diệp Hàng gửi cái tin này, phía sau còn gửi một cái sticker mèo con bán manh.
Thời Đường không hỏi tại sao, suy nghĩ một chút rồi đồng ý. Chuyện này với hắn không phải là một chuyện bắt buộc phải làm, nếu Diệp Hàng không muốn đi thì thôi.
Hôm qua Thời Đường cũng báo với Chúc Chu trưa nay sẽ không trở về ăn, ngay từ đầu hắn đã chuẩn bị tâm lý sẽ ăn cơm ở ngoài với Diệp Hàng rồi.
Kỳ thực hắn còn chưa lập dị đến nỗi ăn một bữa cơm ở ngoài với người yêu cũng không thể nuốt trôi.
Bởi vậy tuy rằng không đi ra ngoài ăn, mà sau đó khi Diệp Hàng tỏ ý hôm nay y muốn nấu cho hắn một bữa cơm, để hắn đánh giá một phen, Thời Đường cũng gật đầu đáp ứng.
"Được." không định làm Diệp Hàng mất hứng thú. Dù công việc của Thời Đường tương đối tự do, nhưng hắn vẫn khá bận, lần nào cũng là Diệp Hàng phối hợp với thời gian biểu của hắn để hẹn hò, dù ít dù nhiều thì hắn vẫn biết người ta đã nhường nhịn hắn nhiều lắm.
Bình luận