Chương 14: 14
Chúc Chu nhận lấy điện thoại, nhìn thấy trên màn hình là ba chữ "Thời tiên sinh", tập tức đưa điện thoại lên tai, vừa phất tay với Quan Quan để bé ra phòng khách tiếp tục tự chơi, vừa đáp lời Thời Đường.
Quan Quan gật đầu, nâng tay sờ tóc mái của mình, quay người đi về phòng khách, tiếp tục hoàn thành tác phẩm hội họa dang dở của mình.
"Alo, xin chào Thời tiên sinh." Ngữ khí cung kính, mà trong ánh mắt có chút mê man, còn cho rằng cú điện thoại này của Thời Đường gọi đến là để bàn giao công việc ngày mai cho anh.
Kết quả lời Thời Đường lại làm Chúc Chu ngây ngẩn hết cả người, sau đó trên mặt lộ vẻ bối rối.
Thời Đường ngồi trên ghế salon trong phòng khách, vuốt vuốt mi tâm hỏi: "Sao hôm nay không đến làm bữa tối?" Trong giọng nói lạnh băng lộ vẻ không kiên nhẫn, cho người ta một cảm giác rất khó nói, trên thực tế, Thời Đường quả thực không hề dễ nói chuyện.
Chúc Chu cứng đờ đứng trong nhà bếp trả lời Thời Đường, đầu tiên anh lấy điện thoại nhìn thời gian, bảy giờ hai mươi phút, sau đó trả lời: "Không phải ngài nói hôm nay không làm cơm sao?"
"Anh nhìn lại xem tin nhắn viết cái gì."
Chúc Chu vội vã xem tin nhắn Thời Đường gửi tới, trong lòng lại nghĩ, lẽ nào anh nhìn nhầm rồi?
Mở tin nhắn nhìn, Chúc Chu phát hiện, mình nhìn nhầm thật, Thời Đường nói buổi trưa không cần làm cơm, nhưng đã nói buổi tối không làm đâu. Mà lúc anh nhận được tin, kết hợp với lời Diệp Hàng nói với anh, anh tưởng cả ngày thứ bảy đều không phải qua làm cơm cho Thời Đường, kết quả là...
Giờ này đáng ra Thời Đường phải đang ngồi trước bàn ăn dùng cơm, nhưng trong nhà tối om, nhà bếp lạnh lẽo nguội lạnh, bàn ăn trống rỗng.
Chúc Chu chỉ mới tưởng tượng ra hình ảnh kia, trán đã toát mồ hôi, tuy anh không đứng trước mặt Thời Đường nhưng vẫn không ngừng cúi đầu nói xin lỗi.
Thời Đường nghe được đầu kia "A" một tiếng, sau đó xin lỗi không ngừng, bỏ tay đang vuốt mi tâm xuống nói: "Nói xin lỗi có ích gì, mau qua đây, hi vọng tôi tắm xong thay quần áo đi ra, anh đã xuất hiện trong bếp nhà tôi rồi."
Chúc Chu nghe vậy thì hơi khựng lại, há há mồm không biết trả lời Thời Đường như thế nào, suy nghĩ một chút nói: "Thời tiên sinh, ngày hôm nay có thể không đi làm không? Tôi có thể dùng ngày nghỉ bù lại." Ngữ khí chân thành bám theo đối phương để thương lượng, vẫn cẩn thận từng li từng tí một như trước.
Thời Đường vừa đứng lên từ ghế salon, cau mày với hư không, lạnh nhạt nói: "Cho tôi một lý do."
"Tôi... cho rằng hôm nay không cần đi làm cơm, dẫn con đi chơi một hôm. Bình thường lúc tôi đi làm cơm, bé đều ở vườn trẻ, tôi làm xong vừa vặn về đón con. Nhưng hôm nay không đưa bé đi vườn trẻ, các thầy cô giáo lúc này đều tan làm rồi." Quan Quan là là đứa trẻ được gửi lại muộn nhất, Quan Quan không đi học, các thầy cô giáo cũng nghỉ từ sớm rồi? Giờ có đưa tới cũng không lấy đâu ra một thầy cô trông trẻ con, thay vì như vậy, lần sau làm bù ổn hơn.
Bình luận