Chương 13: 13
Hai ba con từ vườn thú trở về, cảm xúc của Quan Quan tốt hơn trước rất nhiều, cũng thích ứng dần với hình thức làm việc của Chúc Chu.
Thấy cảm xúc Quan Quan không còn tệ như mấy hôm trước nữa, Chúc Chu càng ra sức làm việc.
Anh vốn nghĩ mình chỉ dạy cho Diệp Hàng nhiều nhất là một tháng thôi, bởi vì những thứ anh biết cũng không nhiều, công thức, cách làm đều rất đơn giản, một tháng là có thể dạy xong, hai tháng là nhiều rồi. Thế nhưng đến tháng 10, Diệp Hàng vẫn không có ý dùng việc học lại, vẫn để anh dạy nấu ăn.
Thực ra cách nấu ăn của anh có thể được coi là cách làm đại chúng, nhưng dù giống nhau về hình thức thì tùy từng người mà đồ ăn làm ra sẽ khác nhau, hương vị đương nhiên cũng khác.
Hơn nữa món ăn anh làm còn có tuyệt kỹ độc môn. Ngoại trừ những loại gia vị có thể mua được trên thị trường, khi anh nấu cho Quan Quan có nghiên cứu ra một loại gia vị mới là hạt mè xay. Rang hạt mè lên cho thơm, xay thành bột mịn, lại gia giảm thêm các loại gia vị trung hòa, chi tiết hơn thì thôi đi, nói chung đây là pháp bảo, Quan Quan ăn cơm cũng thơm ngon hơn trước.
Loại gia vị này không phải món nào cũng thêm, cái gì có thể dạy anh cũng dạy cho Diệp Hàng rồi, riêng loại gia vị này thì không thể cho Diệp Hàng biết được.
Đây là cần câu cơm cho nhóc nhà anh, bé vẫn là bảo bối lớn nhất.
Nếu như ngay cả bí quyết độc môn cũng giao ra, đến lúc Diệp Hàng học xong, cũng có bí quyết độc môn của anh, chẳng phải Thời tiên sinh sẽ không cần đầu bếp anh nữa sao? Nghĩ tới đây, Chúc Chu sẽ không ngu đến độ dốc mọi thứ ra dạy.
Thực ra món này chỉ là vẽ rồng điểm mắt mà thôi, không thể coi là vật phi phàm, không có vẫn có thể ăn như thường, có thì càng ngon hơn thôi.
Bình thường Chúc Chu không chỉ tự mình điều chế gia vị, mà còn có thể làm các loại ớt ngâm, những thức này đều là nguyên liệu gia vị do một tay anh chế biến. Khi làm một vài món sẽ cho một ít vào, với người thích ăn cay thì mùi vị sẽ tăng lên một đẳng cấp khác.
Bởi vì là sáng chế độc nhất, mấy thứ như phương pháp làm và điều phối đều không thể trả lời được.
Phương pháp nấu ăn mà Chúc Chu dạy, hầu như Diệp Hàng đã lĩnh ngộ được hết, bởi vì chính y cũng phát hiện ra, cách Chúc Chu xào nấu rất đơn giản, gia vị dùng đến cũng chỉ có mấy món kia thôi. So với cha mẹ và bảo mẫu nhà y còn đơn giản và dễ thao tác hơn, y học cũng nhanh, chỉ là khi mỗi người xào nấu cũng có cách gia giảm khác nhau, điều chỉnh lửa cũng không giống, sản phẩm cho ra cũng có cảm giác khang khác.
Nhưng nói chung Diệp Hàng học xong hết rồi.
Y không kết thúc mối liên hệ với Chúc Chu luôn vì muốn thông qua Chúc Chu để biết thêm về Thời Đường.
Nhưng kế hoạch dùng thân phận bạn bè hỏi thăm thêm chuyện liên quan đến Thời Đường từ chỗ Chúc Chu của y lại có vẻ không thực hiện được, bởi vì lộn đi lộn lại Chúc Chu cũng chỉ có mấy câu kia: Thời tiên sinh ăn xong thì tôi dọn dẹp bát đũa và nhà bếp, Thời tiên sinh đã thông báo, trước khi rời đi không cần báo cho hắn, cho nên tôi làm xong phận sự thì rời đi, cũng không biết cụ thể Thời tiên sinh về phòng xong thì làm gì.
Bình luận