Chương 70: 70
"Hôn sự của nàng?" Vân Hoan nghĩ Triệu Tịch Nguyệt hành động nhanh như vậy, vừa nói đã có hiệu quả, hôn sự này nhanh như vậy liền đi tong?
Nghĩ như vậy nàng liền có chút kích động, vội vàng đi theo Tống Trường Bình về nhà nương gia.
Trên đường xe ngựa chạy nhanh, đi được tới nửa đường lại đột nhiên dừng lại, Tống Trường Bình xốc mành hỏi xa phu, xa phu đi xem, lúc trở giống như là nghe được chuyện gì ngạc nhiên lắm, mặt mày hớn hở thuật lại: "Hiện nay thói đời này thật sự thay đổi rồi. Còn có người nợ cả tiền của kỹ viện. Khách làng chơi và hoa khôi nương tử vay tiền làm buôn bán, kết quả bị lỗ chạy trốn. Hoa khôi nương tử này cũng cường, ngàn dặm đuổi theo hắn đến Ung Châu này, bắt được hắn. Còn kéo một đám tỷ muội ở Ung Châu này đi đánh tên đó. Trường hợp này, chậc chậc...."
"Nam nhân đó làm được như vậy cũng nên đi chết là vừa." Vân Hoan nghe thấy thú vị, không quên bình luận một câu, vén rèm lên muốn xem kết quả lại bị Tống Trường Bình dùng tay bịt mắt lại, "Xem người như vậy cũng không sợ bẩn mắt mình!"
"Ta chỉ nhìn một cái thôi!" Vân Hoan than thở nói, đáng tiếc xe ngựa đã đi xa nàng cũng chỉ nhìn được lướt qua, nhưng chỉ có thoáng chớp mắt này cũng đủ khiến trái tim nàng lạnh một nửa.
Trường Bình thấy nàng sắc mặt khẽ biến cũng quay đầu lại theo, tiếc rằng xa đã đi xa không thể nhìn thấy gì, chỉ có thể hỏi: "Sao vậy?"
"Ta.... Ta giống như nhìn thấy Ôn Ngọc Lương." Thời gian quá ngắn nên Vân Hoan cũng có chút mò không ra.
"Không có khả năng, hắn không có khả năng ở đây." Trường Bình nhớ tới bộ dáng sợ tới mức tè ra quần cút khỏi Ung Châu của Ôn Ngọc Lương, sao có thể? Nhanh như vậy liền sẹo liền quên đau?
"Có thể là ta nhìn nhầm cũng không chừng." Vân Hoan nói, lại vén rèm lên nhìn, người xem náo nhiệt đã sớm vây quanh ba tầng trong ba tầng ngoài.
Trong đám người Ôn Ngọc Lương nặng nề nhổ nước miếng, trong nước miếng mang theo chút tơ máu, trong miệng sợ là bị vỡ.
Đám người vây xem một tầng lại một tầng, y nghĩ dù sao bản thân tóc tai tán loạn, cả người bẩn thỉu, y soi gương cũng không nhất định nhận ra được bản thân, lần này cũng chẳng sợ mất mặt. – Chỉ là con đàn bà dâm đãng này, ánh mắt cũng quá lợi hại chút.
"Tình Lâu, nếu ta thật sự muốn cầm tiền của ngươi chạy thì làm sao có thể trở về. Lần này ta trở về chính là muốn cho nàng một câu trả lời thỏa đáng. Chúng ta có thể đổi nơi khác nói chuyện không?"
"Nếu ta tin ngươi ta sẽ không gọi là Tình Lâu nữa!" Hoa khôi nương tử này cũng rất cường, giơ chổi trong tay lên muốn đánh tiếp, Ôn Ngọc Lương liên tục xin tha thứ: "Nàng tin ta lần này đi, ta tỉ mỉ nói cho nàng nghe!"
"Thật sự?" Tình Lâu có chút hoài nghi.
"Thật sự! Nếu có nửa câu nói dối, cả nhà ta sẽ không được chết tử tế!" Ôn Ngọc Lương giơ tay lên thề.
Người qua đường bên cạnh bắt đầu ầm lên nói: "Người này ngay cả tiền ngươi vất vả làm ra cũng dám lừa, còn có cái gì là không dám nói. Chỉ sợ cả nhà hắn cũng chỉ còn lại một mình hắn thôi!"
Tình Lâu giật mình, quay gương mặt xinh đẹp sang nói với tỷ muội bên cạnh: "Đánh cho chết! Không lấy lại được tiền của ta ta cũng phải đánh cho hắn tàn phế mới thôi!"
Đám hoa khôi kia hận nhất chính là nam nhân lừa tiền mình, giống như được đánh máu gà, nhấc đôi bàn tay trắng như phấn lên đánh xuống, dưới một mảnh ồn ào, tiếng kêu của Ôn Ngọc Lương lại vô lực như vậy. Một đấm một đấm đánh xuống, dù là Ôn Ngọc Lương da thịt dày cũng gánh không được, trong ánh chớp, y linh cơ vừa động, mạnh nghiêng về phía trước, ngã xuống đất ngất đi.
Trong đám người không biết là ai cao giọng hô một câu: "hoa khôi đánh chết khách làng chơi!" Người vây xem ngày càng nhiều, các nữ nhân lại gặp khó nhìn Tình Lâu, Tình Lâu oán hận nói: "Chỉ là ngất đi thôi, tiện nam nhân này!"
"Vậy phải làm sao bây giờ? Tiếp tục đánh à?" Các nữ nhân hai mặt nhìn nhau, Tình Lâu bĩu môi: "Đánh cũng đánh đủ. Bọn tỷ muội, chúng ta đi!"
Vừa hô, tất cả đều rời đi.
Người chung quanh thấy không còn trò hay để nhìn cũng liền tản đi, một hồi lâu sau Ôn Ngọc Lương chậm rãi mở mắt, nhìn nhìn bốn phía không có người mới đứng lên. Hung hăng phi một ngụm, mắng: "Mấy con đàn bà dâm đãng, không biết tốt xấu."
Dưới gương mặt râu ria xồm xoàm khóe miệng y cong thành một vòng cung đáng khinh: y muôn vàn cẩn thận mới trở lại được Ung Châu, Hướng Vân Cẩm muốn gả ra ngoài? Vậy còn phải xem y có đồng ý hay không đã.
Vân Hoan xuống xe ngựa, Dương di nương đã sớm chờ ở cửa, thấy nàng liền sốt ruột chào đón, nói: "Cô nãi nãi ngài cuối cùng cũng trở lại, lão gia ở trong phòng phát một hồi hỏa lớn, tí nữa thì giận ngất đi, cô nãi nãi mau đi khuyên nhủ...."
Vân Hoan thấy bà sốt ruột như vậy, nghĩ rằng sợ là hôn sự của Hướng Vân Cẩm thật sự xảy ra chuyện gì, vừa đi vừa hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy? Là hôn sự bên kia xảy ra đường rẽ gì hay sao?"
Bạn thấy sao?