Chương 6: Gặp lại
Editor: Linh
Theo lý thuyết, Phong Niên Thực Phủ lầu hai là chỗ ngồi của khách quý, có thể đi lên đều là nhân vật có chút thể diện, lúc nói chuyện cơ bản đều là thủ thỉ thù thì. Nhưng lúc này, phòng bao cách âm vô cùng tốt cũng có thể nghe thấy thanh âm bên cách vách, cho dù là Hướng Vân Hoan cũng cảm thấy buồn bực.
Lúc này Vân Hoan nghe giọng điệu của người nọ, thật không giống như là cố ý đến bới móc, ngược lại mang theo chút chế nhạo. Chờ thanh âm của hắn hạ xuống, một bên không biết là nam tử nào thấp giọng nói hai câu, nghe không rõ nói cái gì nhưng thanh âm vô cùng ôn nhuận.
"Ngồi cách vách chính là tứ đại thiếu gia của Ung Châu chúng ta, được gọi là "Ung Châu tứ thiếu". Tuy rằng đều xuất thân từ danh môn nhà giàu nhưng ngày thường lại yêu nhất là lưu luyến trên phố, ăn nhậu đĩ điếm cờ bạc mọi thứ đều tinh thông. Không nói người khác, chỉ nói Triệu Du Hoán vừa nói Phong Niên Thực Phủ là lừa đảo kia, rõ ràng là Nhị thiếu gia nhà Triệu Tri phủ, nhưng yêu nhất lại là trêu hoa ghẹo nguyệt. Còn có Vương Sở Giang – Tam thiếu gia Vương phủ, Lâm Khinh Nam – con trai độc nhất của Lâm Đại tướng quân, một người so với một người càng kỳ quái hơn. Bên trong tứ thiếu gia, khác biệt duy nhất chính là Tống đại thiếu gia, thật cũng không nghe thấy hắn có sở thích nào không tốt, chỉ tiếc, hắn cũng là cái người bệnh..."
Làm như muốn nghiệm chứng lời của tiểu nhị, thanh âm hắn vừa dứt, cách vách liền truyền đến một trận ho khan kịch liệt, tiểu nhị vuốt tay nói: "Nhà có gia tài bạc vạn, nếu như thân mình không tốt cũng là không có phúc hưởng thụ. Ngài nghe, tiếng ho này thật sự làm người lo lắng."
Vốn là Vân Hoan muốn hỏi cách vách đã xảy ra chuyện gì, không ngờ tiểu nhị này lại nói tất cả mọi chuyện về Ung Châu tứ thiếu cho nàng biết. Xem cái miệng này của hắn, đậu hũ đều có thể bị hắn nói cho nở hoa, Vân Hoan còn muốn hỏi hắn một chút có muốn trực tiếp đi làm người kể chuyện hay không? Ở trước cửa Phong Niên Thực Phủ kéo khách.
Nhưng là lúc này, toàn bộ lực chú ý của nàng đều dừng trên "Tống gia đại thiếu gia" trong miệng hắn. Ung Châu tứ gia, người bệnh, chứ không phải là..."
"Tống gia Đại thiếu gia? Tống Trường Bình?" Vân Hoan nhíu mày hỏi.
"Ơ, tiểu thư ngài cũng biết à!" Con mắt tiểu nhị sáng lên, lại giận dữ nói: "Ngài nói, Tống gia Đại thiếu gia nhìn qua là một người hiền hòa ôn hậu như vậy, sao lại muốn cùng ba kẻ ăn chơi trác táng này pha trộn cùng một chỗ, làm hỏng thanh danh của bản thân chứ?"
Tiểu nhị lại thì thầm nói một đống, Vân Hoan thì lâm vào mạch suy nghĩ của mình.
Nói như vậy, quả nhiên là Tống Trường Bình? Lúc này cách lúc Tống Trường Bình qua đời cũng chỉ còn thời gian một tháng. Chính là người bên ngoài ào ào truyền hắn bệnh nặng không dậy nổi, một chân đã bước vào trong quan tài, nhưng sao hôm nay hắn lại xuất hiện ở đây rồi?
Cũng không phải là.... Hồi quang phản chiếu?
Nghĩ đến người một đời trước thiếu chút nữa thành tỷ phu của nàng, sau này càng suýt chút nữa thành tướng công của nàng, cuối cùng lại để nàng thành công trở thành quả phụ, nàng ngay cả mặt cũng chưa từng gặp qua, Vân Hoan liền có thở dài.
Cách vách thanh âm của Triệu Du Hoán lại đột nhiên cất cao: "Lời này của Chương chưởng quầy ta cũng không thích nghe, cái gì gọi là hiểu lầm? Bản đại gia ở chỗ này của ông ăn cơm cũng không phải lần một lần hai, tốt xấu gì đó ta cũng có thể phân rõ ràng, cho dù ta phân không rõ, nhưng Tống đại thiếu gia có tiếng là lão tham toàn bộ Ung Châu. Hắn nói kém, vậy thì cái này tuyệt đối sẽ không tốt! Cái khác ta không nói, bây giờ ông hãy mời Hướng Hằng Ninh ra đây, để hắn ăn một miếng trứng cuốn như ý này xem, nếu hắn nói không sao, Triệu Hoán Du ta cái gì cũng không nói, trước mặt đoàn người xin lỗi ông!"
"Hướng gia lúc này thật sự không ở Ung Châu, nếu bốn vị thiếu gia cảm thấy đồ ăn không hợp khẩu vị, Chương mỗ giúp bốn vị thiếu gia chuẩn bị bàn rượu khác, được không?" Chương Khuê cực lực muốn vãn hồi.
"Triệu mỗ chỉ thích trứng cuốn như ý ở Phong Niên! Cái khác ta không cần! Thế nào? Hướng gia không ở, vậy Hướng gia ngay cả một người chủ sự cũng không có? Chẳng lẽ Chương chưởng quầy muốn tiếp nhận Phong Niên hay sao?" Triệu Du Hoán lại hỏi.
Vân Hoan chỉ cảm thấy người này thật sự là nhất quyết không tha, bên kia Chương Khuê còn muốn nói chút lời hữu ích, chân thành cho Triệu Du Hoán mặt mũi. Triệu Du Hoán cũng là không buồn không giận, mãi một lúc lâu sau mới bổ dung một câu: "Chương chưởng quầy, cũng không phải là tôi không cho ông mặt mũi, chính là hôm nay bốn người chúng ta ở trong đây tiểu tụ, muốn chỉ là vui vẻ, kết quả ăn cũng không được dễ chịu. Chuyện này nếu truyền đi ra ngoài, đối với Phong Niên Thực Phủ cũng không tốt, Hướng gia dù sao cũng phải cho ta một cái công đạo... A, vừa rồi ta nghe nói Hướng gia Nhị tiểu thư hình như đã ở trong tửu lâu?"
Vân Hoan nghe xong một lúc lâu, cuối cùng hiểu rõ, người này đúng là nhằm vào mình.
Vừa rồi lúc lên lầu, hình như ở hành lang lầu hai có một nam tử tay cầm quạt đàn hương màu tím đứng đó, lúc đó nàng chỉ lo cúi đầu nhìn Vân Yến, lại không chú ý đến tướng mạo hắn... Hay người nọ chính là hắn?
Cha nàng Hướng Hằng Ninh đã nói qua, tửu lâu là nơi long xà hỗn tạp, nàng đã quyết tâm muốn xử lý ổn thỏa sinh ý của tửu lâu, thì phải chuẩn bị tâm lí ứng đối với những người này. Huống chi, một đời trước nàng mở quán mì, từng làm đầu bếp nữ, cuối cùng còn làm Phong Niên đã mất đi kinh doanh sinh động lần nữa, còn có cái gì đáng sợ?
Vân Hoan ổn định tinh thần, đối Vân Yến nói: "Yến nhi, muội ở đây ăn cơm, ta đi rồi về."
Cũng chỉ cách một vách tường, Vân Hoan đi hai bước liền đến, lúc nàng đẩy cửa vào Chương Khuê đang giải thích, "Nhị tiểu thư lúc này sợ là không có phương tiện..."
Lời này còn chưa nói xong, Chương Khuê liền nhìn thấy Vân Hoan, lập tức sửng sốt, gọi: "Nhị tiểu thư."
Vân Hoan hào phóng cho mọi người cái lễ, vừa quay đầu liền nhìn thấy nam tử mặc áo tím đang nháy mắt ra hiệu với nam tử áo xanh người duy nhất ngồi yên trên ghế, Vân Hoan đoán người mặc áo tím là Triệu Du Hoán, đang định nhìn người mặc áo xanh, lập tức đã ngây ngẩn cả người.
Người này lớn lên cực đẹp, mắt sáng như sao, mũi như huyền đảm, chỉ tiếc sắc mặt hơi tái, dáng người ẩn ẩn dưới lớp áo xanh, dường như rất gầy yếu. Tuyệt vời là ở đây, một bàn bốn mĩ nam, người người đều tuấn tú bất phàm, nhưng hắn lại là người duy nhất đoạt được ánh mắt Vân Hoan, chỉ yên lặng ngồi cũng đã có khí thế.
Vân Hoan im lặng một lát, trong lòng niệm câu A di đà Phật, người này thấy thế nào cũng không giống quỷ đoản mệnh, thành quỷ đoản mệnh càng là phung phí của trời, vừa nghĩ đến chuyện này cũng liền vội vàng thu lại tầm mắt đặt trên người hắn về.
"Cô nương chính là Hướng Nhị tiểu thư?" Triệu Du Hoán lắc lắc cây quạt, ánh mắt âm thầm đảo qua trên người Vân Hoan một vòng, hào phóng khen: "Hướng Nhị tiểu thư quả giống như trong lời đồn."
Tốt hay không tốt, hắn cũng chưa nói. Hướng Vân Hoan chỉ cho là lời hay, cười nói: "Triệu Nhị công tử, nghe danh không bằng gặp mặt."
Bạn thấy sao?