🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of CUỘC SỐNG MỸ VỊ CỦA TIỂU NƯƠNG TỬ – Ngư Mông

CUỘC SỐNG MỸ VỊ CỦA TIỂU NƯƠNG TỬ – Ngư Mông


Chương 58: 58

  Triệu Tịch Nguyệt trong lòng hối hận, nói xấu sau lưng người, vốn không phải chuyện vẻ vang gì. Cũng may nàng vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa, Hướng Vân Cẩm mới đến, nàng liền ngắt lời Vương Tố Hoa, theo lý hẳn là Hướng Vân Cẩm chưa nghe được bao nhiêu, chỉ là lúc này Hướng Vân Cẩm sắc mặt không tốt, cũng không biết là vì nguyên nhân gì.

Vương Tố Hoa lại không cho là đúng, tùy ý cầm một quả anh đào cho vào miệng, thấp giọng nói: "Cầm tinh con mèo à? Đến đến đi đi đều im hơi lặng tiếng, giữ ban ngày, cũng không sợ làm người khác sợ!"

Sắc mặt Hướng Vân Cẩm lập tức đen, nụ cười trên mặt thế nào cũng giữ không nổi.

Vân Hoan mắt sắc, thấy nàng ta hốc mắt phiếm hồng, hình như đã có dấu vết khóc, trong lòng cũng nghi hoặc. Theo lý, nếu nàng ta nghe được toàn bộ những lời vừa rồi, ấn theo tính tình của nàng, phải đi lên tranh cãi một phen, dù thế nào cũng nhất định sẽ không im lặng chịu đựng. Cho dù là muốn giả bộ nhu nhược trước mặt Triệu Tịch Nguyệt và Vương Tố Hoa, cũng sẽ không do dự không tiến vào như vậy. Bộ dáng này tiến vào trong mắt hai người, không phải là bị người nói trúng tâm sự, khó có thể tranh cãi sao?"

Quái, thật sự là quái.

"Tỷ tỷ đến lúc nào vậy, sao cứ đứng ngoài cửa không tiến vào?" Vân Hoan nở nụ cười nghênh đón, đang muốn nghênh nàng ta vào cửa, Hướng Vân Cẩm lại hung hăng lườm nàng một cái, cũng không trả lời nàng, thẳng tắp vượt qua tay nàng tiến vào phòng, thế này mới nhàn nhạt nói: "Chân vừa mới bước vào phòng, đã ngửi thấy trong phòng phiêu đãng mùi sữa chưng đường. Hai vị tiểu thư thật keo kiệt, có đồ ăn ngon bực này, sao không tính cả ta một phần nữa?"

Mới chút thời gian, Hướng Vân Cẩm đã thu lại vẻ mặt thê lương, khiến người ta hoảng hốt cảm thấy vừa rồi chứng kiến tất cả đều là nhìn lầm mà thôi.

Triệu Tịch Nguyệt im lặng nhìn nàng ta hai mắt, rồi mới cười nói: "Đây là tay nghề của Đại nãi nãi, ta và Tố Hoa chỉ là được thơm lây mà thôi. Muội muội đến không khéo, chỉ có chút đồ ngon ấy đã bị ta đánh đổ, còn cô phụ tâm ý của Đại nãi nãi."

"Muội muội nhà ta vốn là tinh thông tất cả các kiểu kỹ năng, không giống ta, làm cái gì cũng vụng về, ngay cả miệng cũng ngốc, cái gì cũng không biết nói." Hướng Vân Cẩm khéo miệng đáp lại, lại không dấu vết oán độc liếc mắt nhìn Vân Hoan. Đang muốn cầm ly trà, đột nhiên 'hí' một tiếng hít một ngụm khí lạnh, vội vàng bỏ tay ra khỏi ly trà, lòng bàn tay tất cả đều là vết trầy, tuy bôi thuốc rồi, nhưng vẫn một mảnh sưng đỏ.

Triệu Tịch Nguyệt hô nhỏ một tiếng, vội kéo tay nàng ta qua xem, hỏi: "Cẩm muội muội đây là sao vậy, tay sao lại bị thương thành thế này?"

"Hôm nay vận khí không tốt, muốn dạo vườn, không biết từ đâu lao ra một con mèo, dọa đến ta, tay cũng bị thương. Muốn uống miếng nước, nào biết nước trong ấm trà nóng, suýt nữa khiến tay ta biến thành món tay kho.... Ngươi xem ta, vụng tay vụng chân, nói ra, không chừng người ta còn nghĩ ta và Đại nãi nãi không phải cùng một cha sinh ra." Hướng Vân Cẩm nói xong, hốc mắt lại phiếm hồng, thấp giọng nỉ non: "Cũng không biết vận xui này đến khi nào mới đi...."

Hướng Vân Cẩm cứ lã chã chực khóc, Vân Hoan cũng thay đổi sắc mặt. Vừa rồi Vân Hoan mới nói với Triệu Tịch Nguyệt và Vương Tố Hoa thân thế của hai người, giờ Hướng Vân Cẩm đang ở trong phủ của nàng, vừa bị mèo cào vừa bị bỏng nước nóng, nghe vào trong tai hai người, đây không phải thừa cơ trả thù thì là cái gì?

Vân Hoan không khỏi cười lạnh một tiếng, lập tức gọi Tư Hoa, bảo nàng gọi người hầu hạ trong viện Hướng Vân Cẩm đến. Lát sau Tư Hoa dẫn người đến, cũng không bảo bọn họ vào nhà, chỉ ở trong sân lớn tiếng quát: "Đại nãi nãi ngàn dặn vạn dặn, bảo các ngươi phải hầu hạ khách nhân cẩn thận, các ngươi làm chuyện gì cũng hỏng!"

Ngoài phòng vội vàng trả lời: "Cô nương nói là chuyện gì, chúng ta thật sự nghe không hiểu. Chuyện Đại nãi nãi phân phó, chúng ta vẫn luôn tận tâm tận lực đi làm, sợ làm được không chu toàn. Nếu có nửa phần sai lầm, ngài cứ gọi chúng ta đến hỏi là được!"

Lại có người đáp: "Cô nương có phải nghe được chuyện gì không? Vừa rồi ta đi đến chỗ Đại gia, giống như nghe được Hướng đại tiểu thư bị một con mèo cào bị thương.... Nhóm nô tì còn đang muốn hỏi cô nương có phải chuẩn bị thuốc cho Hướng đại tiểu thư không. Nhưng nàng đi ra ngoài từ sáng, cho đến bây giờ cũng chưa thấy về phòng nữa..."

"Đúng vậy, đúng vậy...." Mấy người trăm miệng một lời đáp, Tư Hoa tận lực cất cao giọng: "Không phải là các ngươi lười, không nhìn thấy Hướng đại tiểu thư về phòng đấy chứ?"

"Chúng ta nào dám a! Đây chính là tỷ tỷ của Đại nãi nãi, chúng ta chỉ sợ hầu hạ không tốt...." Mấy người lại líu ríu.

Trong phòng người đối diện nhìn nhau, Hướng Vân Cẩm mặt đỏ lên lã chã chực khóc: "Muội muội làm cái gì vậy? Ta cũng không phải trách tội muội muội.... Cũng không phải chuyện to tát, tất cả chỉ trách ta không cẩn thận..."

"Hướng đại tiểu thư sau này nên cẩn thận chút." Vương Tố Hoa hừ lạnh một, nghiêng đầu nhìn nàng ta nói: "Đổi lại người khác nghe còn tưởng rằng chủ nhà làm khó dễ khách nhân, vừa thả mèo vừa đổ nước nóng đấy!"

Đang nói chuyện, Tư Niên từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy mấy người hành lễ xong mới đi đến bên Vân Hoan, đưa một lọ bạch ngọc cao cho nàng, nói: "Vừa rồi Đại gia phái Phúc Thọ đến đưa cái này, nói là đưa Đại tiểu thư. Nói là bị chó mèo cào bị thương, dùng cái này là tốt nhất. Phúc Thọ còn nói, Đại gia đã sai người trông Hắc tử, bên này nói xin lỗi Đại tiểu thư, là trong phủ không trông coi mèo cẩn thận, mới khiến Đại tiểu thư bị sợ hãi."

"Là Hắc tử cào Đại tiểu thư bị thương?" Hướng Vân Hoan ngẩn ra, nói: "Bình thường Hắc tử rất dịu ngoan, con mèo kia lười, cả ngày không ăn chính là ngủ, phơi nắng, sao lại đột nhiên cào người?"

Tư Niên mặt lộ vẻ khó xử, nghẹn hồi lâu mới nói: "Nô tì cũng không biết."

"Hắc tử này là mèo của Tam muội Vân Yến, nuôi đã nhiều năm, chưa từng sợ người lạ." Vân Hoan giải thích nói, quay đầu lại hỏi Vân Cẩm: "Đại tỷ tỷ ngươi cũng từng ôm qua nó."

"Thật không..." Hướng Vân Cẩm khóe miệng giật giật, nói: "Lâu rồi không thấy, ta cũng không nhớ nó nữa."

"Mèo thôi, thỉnh thoảng khinh suất cũng là có. Cẩm muội muội vẫn nên sớm đi bôi thuốc, đừng để bị sẹo mới tốt. Bạch ngọc cao này ta cũng thấy qua, thật đúng là thuốc tốt, hôm nay xoa, ngày mai là tốt." Triệu Tịch Nguyệt hòa giảng, cầm thuốc đang muốn bôi cho nàng ta, Vương Tố Hoa mặt lộ vẻ mệt mỏi, nói: "Ngồi ở trong phòng hoài cũng có chút mệt rã rời, đều nói cảnh trí trong hoa viên Tống phủ là đệ nhất, Đại nãi nãi có thể dẫn ta và Tịch Nguyệt tỷ tỷ đi xem không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...