🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of CUỘC SỐNG MỸ VỊ CỦA TIỂU NƯƠNG TỬ – Ngư Mông

CUỘC SỐNG MỸ VỊ CỦA TIỂU NƯƠNG TỬ – Ngư Mông


Chương 37: 37

  Hai người đùa nhau một hồi lâu, nằm trên giường nói chuyện. Vân Hoan nói cho Tống Trường Bình sau khi mẫu thân nàng mất, nàng đã làm rất nhiều chuyện vô pháp vô thiên.

"Có một lần một mình ta lén đến hầm rượu của Phong Niên trộm uống rượu, khi đó tầm 6, 7 tuổi, nghe người ta nói rượu uống ngon, ta liền đến gần. Kết quả vừa mới đi vào hầm rượu, mở nắp vò rượu thứ nhất ta liền say. Sau này mới biết vò rượu này là cha ta ủ vào năm ta sinh ra, vốn muốn đợi ngày ta thành thân sẽ mở nắp, lại sinh sôi bị ta làm đổ xuống đất! Ngày đó cha ta rất tức giận, đánh ra rất đau..."

Vân Hoan chậm rãi nỉ non, Trường Bình thấp giọng ừ một tiếng, chỉ cảm thấy người trong lòng càng lúc càng mềm, cúi đầu xem, Vân Hoan đã ngủ rồi.

Trường Bình không dám cử động, chỉ chờ nàng ngủ say mới đặt nàng nằm xuống. Bản thân lén lút xuống giường, khép cửa. Tống Lỗi quả nhiên đã chờ ở ngoài, tiến lên ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói: "Gia, tìm được người rồi."

... ........

Thành Tây, một khách điếm nhỏ.

Ôn Ngọc Lương nhếch miệng xoa vết thương trên người, khi bôi thuốc lên vết thương trên ngực, y không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

"Con mẹ nó!" Ôn Ngọc Lương không khỏi mắng một câu.

Một trận gió lạnh thổi vào, thân mình y không khỏi run lên, nhìn khách điếm rách nát, chăn rách, chén vỡ, tất cả đều bị hỏng, trong lòng y không lý do cảm thấy buồn phiền, cầm lấy ấm trà vỡ, hung hăng đập mạnh xuống đất.

"Cái cửa rách này, cửa đều đóng không chặt, muốn người ta ngủ thế nào!" Ôn Ngọc Lương thấp giọng mắng, chưởng quầy khách điếm đã sớm quen y như vậy, dứt khoát coi như không nghe thấy.

Ôn Ngọc Lương chỉ phải lê chân đi đóng cửa, nhưng người vừa mới ra đến cửa, một đạo ánh sáng xẹt qua, khi y lấy lại được tinh thần, một cây đao đã đặt trên cổ hắn.

Chân y mềm nhũn, cũng không nhìn rõ là ai, vội vàng cầu xin nói: "Hảo hán tha mạng!"

Đao trước mắt lại đẩy về phía trước một bước, Ôn Ngọc Lương vội lui về phía sau một bước. Dưới ánh sáng mờ nhạt, y nhìn thấy mặt người cầm đao, đầu tiên là cả kinh, sau khi nhìn thấy người đứng sau người cầm đao, y không khỏi 'a' một tiếng, theo bản năng quay đầu hô: "Chưởng quầy, cứu mạng..."

Miệng y đột nhiên có thêm một miếng vải, trong miệng có mùi hôi khiến Ôn Ngọc Lương cảm thấy buồn nôn.

Y nôn một cái, người cầm đao cũng dùng sống đao đánh vào mặt y một cái: "Đây chính là vải bó chân của nữ nhân. Không phải ngươi thích nhất cô nương ở Thiên Hương lâu sao, đây chính là ta cố ý chuẩn bị cho ngươi đó."

"Ọe..." Ôn Ngọc Lương vừa xoay người, người trước mặt y đập một quyền lên gáy hắn, hắn lập tức ngất.

Khi tỉnh lại Ôn Ngọc Lương đã bị đổi chiều ở bên trên. Y mở to mắt, chỉ cảm thấy choáng váng, trước mắt toàn sao, y mất một hồi lâu mới tỉnh táo lại. Nhưng khi y nhìn thấy thứ ở dưới đầu mình, y cũng giật nảy mình: đó là một cái hố cao 5 trượng, trong hố có một con rắn to chiếm cứ, ở bên cạnh con rắn chi chít bò cạp đang bò lổm ngổm.

Đầu của y chúc xuống dưới, y thậm chí còn nghe thấy tiếng con rắn thè lưỡi.

Cũng vậy trên thân cây, một cái tổ ong vĩ đại treo trên đó, dường như chỉ cần hắn thoáng động một cái, sẽ sẽ làm kinh động đến trăm ong trong đó....

Cánh rừng yên lặng như đã chết, ngay lúc hắn trợn mắt, bên cạnh đột nhiên có ngọn đèn sáng lên, rắn và bò cạp dưới hố như là bị quấy nhiễu, có dị động.

Ôn Ngọc Lương nhịn xuống tiếng thét chói tai, run run rẩy rẩy nhìn về phía nguồn sáng, mang theo khóc nức nở nói: "Tống Trường Bình, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"

"Mời ngươi đến hố bò cạp chơi!" Một bên trên cỏ chẳng biết từ lúc nào chỗ đất trống đã có thêm một chiếc bàn gỗ lê hoa, Tống Trường Bình nhàn nhã ngồi bên cạnh bàn, sắc mặt không gợn sóng.

Một bên Tống Lỗi châm trà, Tống Trường Bình nhấp nhẹ một ngụm, nhướn mi, bộ dáng vẫn phong trần tuấn lãng như cũ, miệng lại chê: "Trà này hương vị không đúng, đổ đi!"

"Vâng!" Tống Lỗi vui vẻ đồng ý, cầm ấm trà này, trực tiếp đổ nước vào trong hố.

Trong hố một con rắn một đột nhiên bị kinh hác, nâng thân mình 'tư' một tiếng, đuôi tóc của Ôn Ngọc Lương ngay tại trước mặt nó, nó một ngụm ngậm chặt, cứng rắn ngậm một hồi lâu, phát giác không có gì thú vị, rốt cuộc buông tha cho.

Ôn Ngọc Lương đã sớm bị dọa sợ run, da đầu tê dại, khi phát hiện sau lưng đã ướt đẫm, mồ hôi chảy dọc theo sống lưng, từng chút rơi vào trong hố.

"Tống Trường Bình, ta đúng là không nên chạm vào nương tử của ngươi, nhưng ngươi đánh cũng đã đánh, đến giờ ánh mắt ta đều không mở ra được, ngươi còn tức giận gì chưa tiêu hết? Ngươi rốt cuộc muốn làm gì, ngươi nói thẳng, có bản lĩnh chúng ta đơn dộc đấu, ngươi đừng có ngấm ngầm." Y thấp giọng lên án.

"Đơn độc đấu?" Giống như nghe được chuyện gì buồn cười, Tống Trường Bình hơi hơi nhếch môi.

Một bên Tống Lỗi đi theo cười nói: "Vị công tử này sợ là không biết rồi. Gia nhà ta không thích nhất chính là đơn độc đấu, chúng ta thích nhất, vẫn là lấy nhiều khi dễ ít!"

"Ngươi... Uống công ngươi xuất thân từ danh môn!" Đầu Ôn Ngọc Lương choáng váng, ngay cả mắng đều không có khí lực.

Hai cái chân thay nhau đổi chiều, đau đến không được. Ôn Ngọc Lương chỉ cảm thấy bản thân sắp không chịu được rồi.

Dưới có rắn rết bò tới bò lui, trên có tổ ong, trái phải đều là đường chết.

"Tống Trường Bình, ngươi muốn giết ta hay sao? Ta nói cho ngươi, hôm nay ta bị ngươi ném ra ngoài cửa ta đã đến nha môn báo án tử, nếu ta chết nhất định là ngươi làm. Tống Trường Bình, nếu ta chết, ngươi cũng phải chôn theo!" Đột nhiên tỉnh táo lại, hắn rốt cuộc tìm được đường đột phá.

Ngươi người trước mắt, vẫn cười vân đạm phong khinh.

Xuất thân danh môn? Tống Trường Bình cười lạnh trong lòng.

Nhớ ngày đó hắn một mình ở bên ngoài an dưỡng, sau khi nhận thức đám người Triệu Du Hoán, hắn chỉ biết, luận trình độ vô sỉ, vốn là núi cao còn có núi cao hơn.

Mỗ ta (dùng chỉ mình) có khi vô sỉ đến đáng yêu, làm cho người ta muốn ghét cũng không được, đây mới là cực phẩm. Nhưng người giống Ôn Ngọc Lương, ai mà không muốn chặt hai chân hắn?

Nghĩ Tống Trường Bình hắn, nếu không phải có bản lĩnh từng trải làm sao có thể cùng ba người Triệu Du Hoán kết làm bạn tốt, hắn lại làm sao có thể làm cho ba người tự cho mình rất cao gọi hắn một tiếng 'Đại ca'?

Một tiếng Đại ca này, không phải xếp theo tuổi.

Năm đó hắn dẫn dắt đám người Triệu Du Hoán, cầm đao quét ngang toàn bộ tổ thổ phỉ, khi máu tươi đầy người, mắt hắn nháy cũng không nháy một cái.

Lúc này xử lý một Ôn Ngọc Lương nho nhỏ, chỉ có từng đó thủ đoạn, hắn còn sợ làm hỏng danh dự danh môn?

Hơn nữa, người giống Ôn Ngọc Lương, sao xứng cùng hắn nói tiếng danh dự?

Thật sự là buồn cười!

"Thạch đầu, Ôn công tử mệt mỏi, ngươi đi giúp hắn đi." Tống Trường Bình chậm rãi nói.

"Vâng!" Tống Lỗi tuân lệnh, cầm đao lên liền vung về phía Ôn Ngọc Lương.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...