🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of CUỘC SỐNG MỸ VỊ CỦA TIỂU NƯƠNG TỬ – Ngư Mông

CUỘC SỐNG MỸ VỊ CỦA TIỂU NƯƠNG TỬ – Ngư Mông


Chương 30: 30

  Editor: Linh

Vào lúc trước khi Tống Trường Bình tỉnh dậy, Vân Hoan còn nghĩ hắn nhìn thấy nàng trước tiên sẽ có biểu cảm gì? Áy náy? Cảm động? Vui sướng? Không tốt nhất cũng phải được câu 'nương tử vất vả rồi". Nào có nghĩ tới, hắn tỉnh lại câu nói đầu tiên lại là muốn tìm Tống Lỗi?

Ha, lại còn bày cái mặt ra nữa!

Thật sự là thay hắn đau lòng vô ích rồi.

Vân Hoan cũng dứt khoát trầm mặt, quay đầu không để ý đến hắn.

Thạch đầu nghe được tiếng vang, vội vàng vào phòng, thấy vợ chồng son sắc mặt đều không tốt, thầm nghĩ chịu không nổi, trước đây hầu hạ một vị chủ tử, bây giờ biến thành hai, không nghĩ rằng hai chủ tử lại xảy ra nội chiến, gặp xui xẻo cũng là hắn.

Hắn vội vàng treo lên khuôn mặt cười, giải thích với Tống Trường Bình nói: "Đại gia người đã tỉnh!"

Tống Trường Bình mím môi 'hừ' một cái, "Thạch đầu, ngươi cái đồ vô tích sự, thật đúng là càng làm càng tốt ha!"

Thạch đầu đánh run một cái, thấy Vân Hoan không động, hắn lại cười nói với Vân Hoan: "Tư Hoa tỷ tỷ mới đưa điểm tâm đến. Nãi nãi trông giữ Đại gia cả một ngày, có cần lấp bụng chút không?"

Vân Hoan quay đầu, đi về phía trước hai bước giống như muốn phất tay áo rời đi.

Ô hô, làm hạ nhân thật không dễ!

Thạch đầu rên một tiếng, xem tình hình này, vấn đề là ở trên người nam chủ, trước nâng tốt nam chủ tử quan trọng hơn, tốt xấu gì cũng tương đối quen mà!

Hắn vội vàng thấp giọng nói: "Đại gia của ta, vừa rồi là Lâm đại phu chữa bệnh cho ngài, ngài ở bên trong còn không ngừng gọi tục danh của Đại nãi nãi, vừa vặn để Đại nãi nãi nghe được. Vẫn là Lâm đại phu lên tiếng, cho nàng đi vào. Chuyện này cũng không thể oán ta!"

"Vậy nàng ... thấy hết toàn bộ rồi sao?" Tống Trường Bình hỏi.

"Thấy toàn bộ rồi!" Thạch đầu trả lời, thấy sắc mặt Tống Trường Bình lại đen thêm vài phần, vội vàng bỏ thêm hai câu, "Lâm đại phu còn nói nếu không phải nãi nãi ở đây, vừa rồi kém chút nữa ngài không qua được. Nãi nãi ở bên cạnh ngài trông giữ cả ngày, ngài khen ngược, tỉnh dậy liền bày mặt cho nàng xem..."

"Ngươi thật sự là càng ngày càng lớn mật rồi. Không ngăn được người, còn dám giáo huấn chủ tử?" Tống Trường Bình con ngươi trầm xuống, thân mình Thạch đầu run lên, vội vàng giải thích nói: "Thạch đầu nào dám a! Gia là chủ tử, chỉ có phần chủ tử giáo huấn Thạch đầu. Chính là gia, ngài mất bao nhiêu tâm lực mới cưới được nãi nãi về, giờ mới thành thân ngày thứ hai, nếu làm nãi nãi tức giận chạy mất thì sao bây giờ? Trong lòng Thạch đầu, vừa rồi xem nãi nãi ở chỗ kia không bị sợ hãi hoảng sợ làm Thạch đầu bội phục, vừa rồi, nàng còn ở trước mặt gia rơi không ít lệ đâu. Nãi nãi thật tốt a! Nếu nãi nãi chạy, Thạch đầu nhất định sẽ khóc trước cho gia xem!"

Thạch đầu vẻ mặt a dua nịnh hót đã gãi đúng chỗ ngữa, trong lời nói lại là nửa thật nửa giả, làm cho người nghe thoải mái. Tống Trường Bình nghe xong vỗ đầu hắn, "Đừng ở đây ba hoa, gia đói bụng!"

"Nãi nãi sáng sớm liền bảo phòng bếp chuẩn bị rồi, lúc này vẫn đang hầm trên lò. Mùi hương này nhẹ nhàng bay khắp cả viện, khiến người ta vừa ngửi liền thèm ăn! Nãi nãi ta, thật lợi hại!" Thạch đầu cất giọng vỗ mông ngựa hai cái, thừa dịp trước khi Tống Trường Bình vươn tay muốn chụp hắn, vội vàng rời khỏi nhà kề.

Thạch đầu chỉ nói để bản thân thoát khỏi cái chết, nào đâu biết rằng trong nội tâm Tống Trường Bình lúc này đang dày vò.

Trong phòng chỉ còn lại Tống Trường Bình và Vân Hoan, Trường Bình ngược lại không biết nên ngẩng đầu nói chuyện như thế nào.

Thật ra hắn không tức giận khi tỉnh lại người đầu tiên nhìn thấy là Vân Hoan, mà là có chút không biết làm sao.

Lần đầu tiên Lâm Nguyên Tu đuổi cổ giúp hắn thân mình hắn còn cường hơn bây giờ chút, lúc đó hắn trợn trừng mắt nhìn Lâm Nguyên Tu giúp mình đuổi cổ. Khi nhìn thấy trên ngực mình như có sâu bò qua, hắn thật sự cảm thấy rất ghê tởm, ghê tởm cực độ, thậm chí còn sớm tóc gáy.

Về sau cổ độc này theo miệng vết thương trên cổ tay rơi xuống, màu máu phiếm đen, huyết khí tận trời, còn có một mùi hôi, Thạch đầu hàng năm ở bên cạnh hắn hầu hạ cũng không nhịn được mà nôn ra.

Nhưng là bản thân lôi thôi nghèo túng như vậy lại để Vân Hoan thấy được, hắn thật không biết lúc này Vân Hoan sẽ có cảm tưởng thế nào: lúc này nàng vẫn còn tức giận đưa lưng về phía hắn kia, hay là thực sự ghét bỏ hắn rồi?

Hắn cũng không quan tâm trên người vẫn còn ướt, bước ra khỏi thùng tắm tùy ý cầm bộ quần áo phủ lên người, đi đến bên người Vân Hoan liền muốn ôm eo nàng, Vân Hoan lại xoay thắt lưng, lạnh lùng hừ một tiếng.

Tống Trường Bình lớn như vậy, tổng cộng cũng chỉ quan tâm một nữ nhân là Vân Hoan, muốn nói bản lĩnh dỗ nữ nhân, Triệu Du Hoán là nhân tài kiệt xuất, hắn thì lại trống rỗng. Ngày thường thấy Triệu Du Hoán du đãng bụi hoa, mấy người phụ nhân vây quanh hắn, hắn còn có thể mặt không đổi sắc khen hết tất cả, còn không lặp lại. Lúc đó hắn cũng rất bội phục.

Quả thật còn trẻ không cố gắng, về già bi thương. Sớm biết vậy, lúc đó liền cùng Triệu Du Hoán học chút bản sự, lão sư tốt vậy lại bị hắn lãng phí rồi.

Lúc này hắn lại có chút không yên, suy nghĩ những lời hay một lúc lâu, đến bên miệng lại chỉ còn một câu, "Hoan nhi, đừng nóng giận, ta không phải cố ý lừa nàng..."

Hướng Vân Hoan vẫn không để ý đến hắn.

Tống Trường Bình sờ sờ mũi, hỏng bét, lúc này thật sự là dẫm trúng tấm sắt rồi.

Hắn lại vươn tay cầm lấy tay Vân Hoan, nào biết Vân Hoan nắm tay lại, chiếu bàn tay hắn rồi hung hăng cắn xuống. Một miếng này thật sự không nhẹ chút nào, Tống Trường Bình bị cắn đau đến nhảy dựng, trừng mắt nói: "Hướng Vân Hoan, nàng cầm tinh con chó à!"

Nữ nhân nào một câu không vừa ý liền há mồm cắn người!

"Ta chính là cầm tinh con chó đấy thì sao!" Vân Hoan thấp giọng đá. Tống Trường Bình nghe thấy trong giọng nói của nàng khàn khàn, còn mang theo nức nở, quấn đến trước mặt nàng vừa thấy liền lập tức phát hoảng: nàng... Nàng, sao nói khóc liền khóc rồi!

Vân Hoan nước mắt này đến cực nhanh, lại cứ quật cường, không chịu giơ tay lau. Giật tay ra hung hăng đánh vào ngực Tống Trường Bình, nàng vừa nghẹn ngào vừa mắng: "Tống Trường Bình chàng là đồ lừa đảo, lừa một cô nương tốt đẹp như ta vào Tống phủ nhà chàng, còn muốn gạt ta đến xung hỉ? Bị bệnh nặng như vậy, từ đầu đến cuối cũng không nói một tiếng. Chân trước nói muốn đối tốt với ta, sau lưng liền hôn mê ở chỗ kia không nhúc nhích. Chàng chỉ sợ không dọa chết được ta, phải hay không? Nói, chàng còn muốn giấu giếm ta bao lâu hả? A?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...