🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of CUỘC SỐNG MỸ VỊ CỦA TIỂU NƯƠNG TỬ – Ngư Mông

CUỘC SỐNG MỸ VỊ CỦA TIỂU NƯƠNG TỬ – Ngư Mông


Chương 3: Thử

Editor: Linh.

Đổi một cái áo màu xanh nhạt thêu bách điệp ôm hoa, xứng với váy dài màu hồng phấn, vãn búi tóc vân tiên đơn giản nhất, trong thanh nhã mang theo một phần nhàn tĩnh. Hướng Vân Hoan nhìn mình trong gương, thấy Trần Hương ở phía sau có chút giật mình nhìn nàng, nàng nhếch mày nhẹ giọng hỏi: "Đẹp mắt không?"

"Đẹp... Đẹp mắt." Trần Hương cà lăm một lát, nói: "Nhị tiểu thư vốn xinh đẹp, mặc cái gì cũng đều đẹp mắt. Chính là, sao hôm nay Nhị tiểu thư mặc trắng trong thuần khiết như vậy?"

Trong tủ quần áo của Hướng Vân Hoan chất đầy quần áo xa hoa, bên trong mỗi bộ quần áo không phải thêu kim tuyến, thì cũng là chất liệu hiếm có. Chất liệu quý chút vốn cũng không có gì, nhưng từ trước đến nay Hướng Vân Hoan vẫn thiên về màu sắc diễm lệ. Trước đây nàng không hiểu, nhìn bản thân trong gương chỉ thấy mình vô cùng xa hoa, tất nhiên làm cho người ta vô cùng hâm mộ. Thẳng đến sau này mới biết, mới hối hận không thôi, chỉ cảm thấy bản thân mình tục tằng thế nào, nhưng chuyện này không thể trách nàng, từ nhỏ quần áo của nàng đều là Tô thị chuẩn bị, Tô thị nói một câu đẹp mắt, người bên cạnh nàng không một ai nói không đẹp.

Hướng Hằng Ninh lại là nam nhân, sao hiểu được này đó.

Dần dà ngay cả nàng cũng cho rằng, bản thân mình vốn nên là cái bộ dáng đó.

Cẩm y hoa phục, nếu không thích hợp thì có ý nghĩa gì?

Hướng Vân Hoan phục hồi lại tinh thần, ở trong gương nhìn thấy Trần Hương cũng đang chau mày, làm như có chút nghi hoặc và bất an, trong lòng Hướng Vân Hoan không khỏi thở dài một hơi, đứng lên nói: "đi ra ngoài đi."

"Biểu thiếu gia ở bên ngoài sợ là chờ sốt ruột rồi." Trần Hương vội nghênh đón, khuông mặt tươi cười nói.

Hướng Vân Hoan chỉ cảm thán một câu 'nha đầu thiếu kiên nhẫn này", nghĩ lại chỗ này nơi nơi đều là dấu vết, chính là bản thân mình ngày trước chưa bao giờ dụng tâm nhìn, thần sắc không khỏi ảm đạm, trên mặt lại là giả cười chọc chọc cái trán Trần Hương nói: "Ngươi nha đầu này, không biết được biểu thiếu gia cho bao nhiêu hối lộ rồi!"

"Ở đâu! Tiểu thư đừng nói xấu nô tỳ." Trần Hương vẻ mặt cả kinh, tươi cười cũng cứng lại. Khi muốn biện bạch, Hướng Vân Hoan cũng đã đi ra cửa.

"Nàng... Đây là thế nào?" Trần Hương chỉ cảm thấy trong lòng khiếp sợ, bộ dáng nói chuyện vừa rồi của Hướng Vân Hoan, nửa thật nửa giả, nhìn như vậy, lại thật giống như đang thử.

Nhưng nàng sẽ sao? Trần Hương cân nhắc một lát, sau đó cười lạnh, theo sát đi lên.

Ở bên này, Ôn Ngọc Lương đã đợi nửa canh giờ. Vừa rồi ở Hành Vân uyển suýt bị người bắt quả tang, đến khi y ổn định lại được tinh thần, mới nhớ tới không biết lúc này Hướng Vân Hoan đang ở đâu. Hướng Vân Cẩm chỉ sợ Hướng Vân Hoan tỉnh dậy biết được chuyện này lại làm ầm ĩ, y bị triền không còn cách nào khác, đến đây vừa hỏi mới phát hiện, Hướng Vân Hoan đã trở lại từ sớm.

Trong ngày thường, nếu như y đến tìm nàng, nàng đã vội vàng chạy đến, nhưng hôm nay lại để hắn chờ một lúc lâu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...